Lý Hách Tể thay đổi là bởi vì Lý Đông Hải, người khiến hắn dùng cả tính mạng để yêu.

Vợ à, em có chạy đằng trời

[VAECCĐT] Chap 4 – Bummie

 

 

-Nha~ Lí Hách Tể..Anh thả em xuống…..

Cá con liều mạng giãy dụa.

Bất chấp ai kia đang vùng vẫy, Hách Tể vẫn ôm chặt đôi chân đang làm loạn kia, vác đi một mạch….

-Nha~ Lí Hách Tể anh là cái đồ lưu manh..ô…ô..thả em xuống…..

-…

 

-Á….anh làm gì?? Mau thả tay ra..Sắc quỷ….

Mấy chục vệ sĩ đi theo tua mồ hôi hột…Nói Thiếu gia là sắc quỷ cũng chỉ có thiếu phu nhân là dám a~ Còn có..Dám nói thiếu gia là lưu manh thì cũngchỉ mình phu nhân không sợ trời không sợ đất mới dám thốt lên hùng hồn thế nha~~~ Thiếu phu nhân a~

Bọn ta thật khâm phục mà ()

TRên quãng đường dài ..vài trăm mét…Một con cá con không ngừng giãy dụa, Một nam nhân mặt mày sớm hóa đen,ôm chặt cứng cậu con trai kia….Một lúc sau dường như không chịu nổi việc di chuyển khó khăn khi trên người vác theo một “vật thể” tròn tròn mũm mĩm, nam nhân kia mới nhẹ nhàng cúi xuống, nói hết sức thản nhiên:

-Nếu em còn giãy…anh không ngần ngại biến nền đất thành giường uyên ương cho 2 chúng ta đâu a~~

-…

Con nợn bông nào đó vừa nghe như vậy mặt liền tái mét, câm lặng ngay tức thì.

Tiêu sái vác vợ yêu lên máy bay, không nói hai lời, chiếc trực thăng kia cất cánh, bay thẳng về biệt thự Lí gia…

1h sau…..

~ Trong biệt thự~

Hai vị phụ mẫu đang thấp thỏm không yên…

-Nga~ Chung Vân…Sao Hách Tể vẫn chưa về?

-Bảo bối, em ngoan ngoãn một chút a~ Con nó sắp về rồi…..

Lý lão gia một bên an an ổn ổn dụ hống lão bà của mình, một bên thầm mắng trong lòng..Tử tiểu tử thối..sao làm ăn chậm chạp thế không biết..hừ….

-Nga~ nhưng người ta là nhớ Tiểu Hải a~ Nó ở đây không biết có bị bắt nạt không?

“còn ai dám bắt nạt nó sao??”..Lý lão gia mắng thầm trong lòng..Chưa ai muốn bị Hách Tể tiểu tử kia lột da a~

-Ngoan..bảo bối yên lặng chờ..Tiểu tử kia sẽ sớm về thôi…

-Nhưng người ta là muốn ngay bây giờ a~ Làm nũng~~

-Ngoan..hảo hảo chờ một chút nữa….

-ô..ô….Tiểu….

Tiếng “Hải” từ trong miệng Lí phu nhân chưa toát ra, cửa đã đánh “rầm” một cái.. Lí Hách Tể oanh oanh liệt liệt vác một khối cơ thể mềm mềm nõn nà đi vào…

-Lí Hách Tể, anh vô lại, mau thả em xuống…

Người trong nhà một tầng mồ hôi lạnh..

-Nha~ Tiểu H.ả…i…..

Lí phu nhân chưa nói hết câu đã bị ánh mắt lạnh băng thẳng tắp của Hách Tể dọa sợ…Miệng thức thời khép lại, dụi dụi vào lòng lão công:

-Chung Vân a~ Ta muốn đi nghỉ….Ta thấy hơi mệt a…

-Hả? Không phải lúc nãy….

Lí lão gia ngạc nhiên nhìn vợ.

Hừ..lão ngốc..không thấy ánh mắt giết người kông đền mạng của con trai sao? Lí phu nhân thầm mắng..Khôn hồn thì phải chạy trước a~~ “nhẹ nhàng” cấu 1 phát, Lí lão gia đau tái mặt mà không dám kêu, vội vã bế lão bà của mình về phòng..

-Khụ…Hách Tể, Đông Hải a~ bọn ta hơi mệt nên về nghỉ trước nhé…

- Hảo.

Nha~ Mẹ chồng..thật không có nghĩa khí,..Trước đó không phải đã hứa là tới giúp con sao? Sao chưa lâm trận đã bỏ chạy thế kia? Ô..ô..Mẹ chồng đáng ghét…..Đông Hải âm thầm oán niệm…ô..ô…

Trong khi ai kia đang mắng thầm thì Hách Tể đã đi đến cửa phòng, một cước đá tung cái cánh cửa sang trọng….

Thả cậu xuống giường, ánh mắt anh dần dần tối lại…

Đông Hải cảm thấy có gì đó không ổn..Nha..Mình nằm trên giường từ bao giờ vậy a~~ ( đồ ngốc)..Còn có…Hách Tể…ánh mắt kia…..

-Ách,…Hách a~~~~~ *nũng nịu*

Anh vẫn lạnh lùng đứng đó, không nhúc nhích…..

 

Ô..ô…giận thật sao? Lần trươc nha~ mỗi lần về đến nhà Hách đều không như thế này…ô….ô…

-Háchhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhh…

 

Vẫn đứng im….

Không xong rồi! Đông Hải thầm than…..Đành phải…

-Ô….ô….Gọi không thèm lên tiếng..Không thương người ta nữa chứ gì…

-….

-Biết ngay mà…ô..ô…Người ta đi lâu thế kông thèm đi tìm..ô…bây giờ còn thế..Hức..suốt ngày đi làm không thèm ngó ngàng…bây giờ người ta mới đi chơi một tí cho đỡ buồn liền làm mặt lạnh..ô..ô..ứ cần nữa…hức.. (Na: cái gì gọi là 1 tý?)

Đưa tay quệt giọt nước mắt đang chảy ngang má..Nhưng nước mắt lại chảy ra nhiều hơn..Hảo tủi thân a~ Vốn định dụ anh..cơ mà xem ra là từ giả thành thật rồi…

-Ô..ô…không thương nữa thì thôi..ô…hức…cóc cần nữa,….

Đông Hải nhổm dậy định bước vào phòng tắm, nhưng chưa quá hai bước liền bị một bàn tay trầm ổn hữu lực kéo lại..

-Bảo bối..em còn dám nói??

-Buông…Đừng gọi tôi là bảo bối..ô..ô..mới là không cần…

-..

-Nha~ Lí Hách Tể..anh làm cái gì?? Oaaaaaaa……

Đem con Nợn Bông lật nằm sấp lại trên đùi mình, Hách Tể ẩn nhẫn:

 

-Bảo bối…anh chiều em sinh hư rồi…phải hảo hảo dạy dỗ a~~

Đông Hải chưa kịp phản ứng, quần đã bị lột xuống mắt cá chân… (nga~ anh Hách kĩ thuật lột quần không tồi nga~)

-Nha~ anh đinh làm gì? Mau luông tôi ra….

-Bảo bối,em còn dám nói? tất nhiên là hảo hảo tính toán nợ nần a….

-Nợ….?? Oaaaaaaaaaa….

Chưa nói hết câu, mông trắng nộn mềm mại đã bị một chưởng vỗ lên không thương tiếc……

-Sao dám đánh em?? Ô.. ô…

Ngước đôi mắt ai oán nhìn thủ phạm, Hách Tể vẫn điềm đạm:

-Còn dám nói sao? Có cần anh kể ra cho không??

-….

Đông Hải im lặng.. ô.. ô..Hách Tể chết tiệt…Dỗi

-Ngày đầu tiên, khi vừa đi ra đường em dám liếc mắt cười tình tứ với Lí Gia Bình nhà ở khu X đường X…, gã chết tiệt nào đó em không quen.. BỐP….

Song chưởng vỗ xuống cánh mông nhỏ xinh… (Na: ==|||)

-Buổi tối hôm đó khi em đến bar Snow White..dám nhảy sexy câu dẫn nam nhân..Em dám bung ra 1 cái cúc nơi cổ, lộ xương quai xanh..còn dám uốn éo thân mình làm cho bọn nam nhân kia nhìn em như muốn ăn tươi nuốt sống….BỐP..BỐP..BỐP…

Song chưởng không hề giảm nhẹ lực đạo…Cánh mông nhỏ xinh sớm biến màu hồng

-Ô.. ô…Hách Tể..Tha cho em..em biết lỗi…ô.. ô…

Đông Hải nước mắt như mưa mếu máo…Thật sự đau a~~

-Em còn dám xin tha thứ?

Hách Tể trừng mắt…

-Cũng vào tối hôm đó em dám để tên Dương Tiêu cầm tay đi vào nhà vệ sinh…Em dám để nam nhân khác chạm vào người??

 

 

 

BỐP…

-Ô.. ô…Hách.. đau.. ô…..

Nén xuống xót xa trong lòng..Hách Tể không nương tay mà tiếp tục dạy dỗ con cá không nghe lời..

-Ngày hôm sau, trong khi quậy phá ở nơi khác, em lại cả gan mặc áo trắng để lộ da ở cánh tay….Em còn dám cười với tổng cộng 89 nam nhan, sờ tay 7 người, nói chuyện với 22 người, để 13 người chạm vào mình..Chưa kể em dám nhảy sexy trên sàn, cười với nam nhân khác ngoài đường phố, để lòi ngực..em muốn chết hả???

 

 

 

BỐP..BỐP…

-Ô.. ô..Hách..thaem….đau quá.. ô…

 

Căn phòng tĩnh lặng, chỉ có âm thanh thanh thuý khóc nháo vang lên..hoà lẫn với đó là tiếng đánh…BỐP..BỐP… không thương tiếc…Đông Hải mặt mếu máo..Mông sớm đã hồng như mông khỉ.. Ô.. ô…ai bảo lần này phóng đãng quá chứ? Ai bảo quên đi ở nhà có 1 hũ dấm siêu bự chứ?? Ô….

-Ô.. ô…Hách..Dừngtay..em đau quá…

Giương cặp mắt long lanh đẫm lệ, Đông Hải mếu máo …Thật sự là đau chết đi.. Ô.. Ô..Hách đáng ghét..Mông bị đánh cho đỏ hồng rồi…..

Nhìn bảo bối mếu máo khóc, Hách Tể không nhịn được lại nổi lên một trận xót xa….Ai…Lại mềm lòng rồi….

 

Thương tiếc hôn lên những giọt nước mắt trên gương mặt xinh đẹp, Hách Tể ôn nhu dỗ dành:

-Ngoan, nín…Cá Con ngoan…Ai bảo em ra ngoài quậy phá nhiều quá..Làm anh hảo lo lắng a….

-Ô…oaaaaaaaaaaaaaaaa……Người ta…hức..người ta mới đi chơi có một chút..hức..Ở nhà,,…Buồn chết đi…Ô….

Ai đó vẫn tiếp tục khóc nháo..Hách Tể thở dài..Thoắt cái hướng đôi môi nhỏ xinh kia hôn xuống…

-Ngô….Hách…

Tay nhỏ bé giãy dụa…Liền bị hắn bắt lấy, áp xuống bên người….

-Bảo bối a~ Anh thật sự nhớ em đến phát điên…..

Bàn tay dài nhẹ nhàng gỡ đi lớp áo sơ mi, chu du trên thân hình trắng nõn mượt mà….

-Ngô…ưm…

Đông Hải bị hôn đến nóng rực, khó chịu vặn vẹo….

Không nhanh không chậm, Hách Tể chậm rãi, từng chút từng chút một khơi lên lửa nóng…Ai~ Cá con của hắn hảo mẫn cảm a~….

 

Rời khỏi đôi môi nhỏ xinh câu dẫn người ta phạm tội, Hách Tể trượt dài xuống cằm, gặm nhấm đôi xương quai xanh đầy gợi cảm…

-Ngô..Hách….Nóng..

Đông Hải nhắm mắt cảm nhận sự thoải mái Hách Tể đem lại trên người mình…Vòng tay ôm chặt lấy cổ anh, Đông Hải để mặc cho Hách Tể làm loạn trên người mình….

 

Ma chưởng ai đó không an phận, khẽ khàng vuốt ve trên tấm lưng trắng nõn mịn màng không tì vết…Miệng cúi xuống ngậm lây một khoả hồng anh….

-Nha…Hách.. Đừng..đừng cắn ở đó.. ô…..

Mặc kệ bảo bối cầu xin…Anh vẫn dùng sức mút vào..Tiểu trân châu trong miệng sớm đã cứng lên..sưng đỏ….

-Ngoan..Bảo bối không thoải mái sao?? – Hách Tể đình chỉ động tác hỏi đầy tà khí…..

-ô….Đừng dừng..Hảo thoải mái a~

-Uy,..Thành thật như vậy có phải ngoan không?

Ở trên cắn mút trân châu đến sưng đỏ, Bàn tay còn lại của Hách Tể không chút nhàn rỗi, vuốt từ lưng Đông Hải thẳng xuống …Nhào nặn cánh mông mềm mịn,….Bảo bối a~~ Hảo mềm….

-ưm….

Đông Hải có điểm không chịu được, hấp tấp cởi khuy áo anh ra…Trên tấm lưng vững vàng không ngừng vuốt ve, cảm nhận…..

Đè Đông Hải xuống giường, Hách Tể không nhịn được, cắn mạnh một cái lên khoả hồng anh trước ngực…..Bàn tay đang xoa nắn cánh mông trắng nõn kia dần dần trườn lên phía trước…Nắm lấy Cá con của bảo bối….Bàn tay chậm chậm trượt nhẹ, Đông Hải không nhịn được mà rên lên ….

-ưm….Nhanh…nhanh lên..Hách…

-Ngoan..Bảo bối..nói anh biết em muốn nhanh gì?

Hách Tể cười cực kì đê tiện….

-Ô…người ta muốn anh động nhanh lên.. Ô….

-Nha~ muốn anh ở trên hay ở dưới a~~~~~ (Na: kì thật định lực của mình rất kém *run rẩy*)

-Muốn..muốn cả hai…Oa..nhanh lên….

-Hảo, như em mong muốn…

Dứt lời, Bàn tay đang chậm rãi vuốt ve kia bất ngờ gia tăng lực đạo, mà ởtrên, Hách Tể ra sức mút lấy tiểu tân châu mê người…

-Ngô…Hách..thật thoải mái a…..

Bàn tay Hách Tể lúc nhanh lúc chậm, đem hết kĩ xảo thoả mãn cá con bảo bối của mình…Nha~ Bảo bối a~ Em thoả mãn trước đi..rồi mới tới anh a~ Hắc hắc~

Ma chưởng thon dài đang trượt mãnh liệt trên Ngọc căn “ai đó” bất chợt dừng lại, trượt xuống xoa nắn hai tiểu cầu xinh đẹp kia…rồi lại vuốt lên phần đỉnh đã ửng hồng, nhéo một cái….

-A….Hách…..

Một dòng bạch dịch mạnh mẽ phun ra.. Đông Hải thở dốc..Chết tiệt! Khoái cảm cùng kích thíchlúc nhanh lúc chậm, lúc mạnh lúc nhẹ làm cậu không kìm được..chưa đầy mười phút đã xuất ra đầy bàn tay anh…Đông Hải xụi lơ nằm rạp trong ngực Hách Tể, thở từng ngụm khí….

-nga~ Bảo bối…mệt rồi sao??

-Ưm..mệt chết đi…thực muốn ngủ…..

Mắt đẹp nhắm lại..chưa tới 1s sau, tiếng thét hãi hùng vang lên khắp…căn phòng (Na: *rùng mình*)

-Nha~ Lí Hách Tể..anh đang làm cái gì?

-Nga~ Anh chưa mệt mà bảo bối ~ Hắc hắc~

Miệng nói, mà ở dưới, Lí Hách Tể sớm đã đưa ngón tay dính đầy dịch ngọt của Đông Hải, chậm rãi tiến vào mật động….1 ngón…2 ngón…rồi 3 ngón…

-Bảo bối..em thật chặt….

Ngón tay khẽ trừu lộng..Đông Hải không nhịn được ngâm nga, phát ra thanh âm đầy dụ hoặc…

-A….ưm…thoải mái..Hách…

Ngón tay dài thành thục khuấy động, đem mật động đỏ tươi làm rộng ra…Ngọc căn của Đông Hải sớm thức dậy thêm một lần nữa….

-Hách..Nhanh lên…ô….em muốn….

Không kìm được trước cái nhìn mị hoặc của vợ yêu, Hách Tể ra sức lộng trong hậu đình xinh đẹp…Miệng không ngừng liếm lộng trên thân thể trắng nõn nà…Tất cả là cậu thuộc về anh…Của anh hết…Hết hôn hai khỏa hồng anh, Hách Tểlại hướng xuống đôi môi gợi tình kia ra sức quấn lấy….

Đông Hải tưởng chừng như sắp phát điên rồi..Thật muốn..Thân thể dâng lên nỗi khát cầu không gì cưỡng lại…Ô..ô…tên vô lại ( *khụ*) kia còn làm từ từ…HáchTể hảo đáng ghét….KHó chịu vặn vẹo cặp mông trắng ngần…Đông Hải oa oa mếu máo:

-Hách…em muốn….vào trong em đi….

-Cái gì vào cơ??

Ai đó giả vờ ngây thơ…Nam căn nóng rực để trước mật động chợt dừng lại…

-Oa..em thực muốn…

-Ngoan..nói cho anh em muốn cái gì vào trong em??

-Ô…em muốn Khỉ nhỏ của anh vào trong em…Ô..hảo đáng ghét… (Na: kíu *vẫy vẫy*)

-Muốn? Vậy tự mình đến đi….Hắc hắc..Anh cười gian tà, ngã xuống thuận thế lật cậu lên trên..

-Đông Hải vươn cánh tay nhỏ nhắn..Cầm lấy ngọc căn sớm dựng thẳng của chồng yêu đặt vào hoa huyệt, từ từ ngồi xuống, tinh tế cảm nhận cảm giác hậu huyệt ngậm chặt lấy ngọc thể người yêu thương…Không hề báo trước, Hách Tể đột nhiên nẩy người lên một cái, đem toàn bộ phân thân nóng rực của mình chôn chặt vào trong hoa huyệt..

-A..Bảo bối hảo chặt..Cắn anh thật chặt a….

Hách Tể điên cuồng luật động,..mà ở phía trên Đông Hải cũng phối hợp,đẩy cặp mông tròn theo từng nhịp thúc của Hách Tể…

-nga~ Thật thoải mái…..Hách..phi thường thoải mái…

Nhìn mĩ nhân xinh đẹp với gương mặt trắng nõn, má hồng hồng, cặp mắt long lanh đầy mị hoặc..miệng nhỏ không ngừng phát ra thanh âm dâm mĩ, bàn tay tinh tế vẽ loạn trên ngực mình… Hách Tể không kìm được, điên cuồng luật động..Căn phòng sang trọng vang lên những âm thanh khiến người ta không khỏi mặt đỏ tim đập.

Mạnh mẽ trừu sáp, ngọc căn thô to được hậu huyệt tinh tế ôm trọn lấy, tạo nên cảm giác tiêu hồn khó tả…

-Bảo bối..em thật tuyệt….anh hận không thể đem em nuốt vào….(ầy…không phải đã ăn em nó đến không còn mẩu xương sao?? )

-Nha~ Hách..nhanh lên….em muốn mạnh..a…a….

-Bảo bối, nói anh nghe, là nhanh hay mạnh?

-Ô..cả 2..em muốn cả hai….Hách..

-Hảo….

Nhịp điệu trừu sáp lại điên cuồng…Phân thân to lớn cuồng nhiệt ra vào nơi hậu huyệt, phát ra những thanh âm dâm mĩ…Luật động mấy chục phút, Hách Tể tinh tường cảm nhận một cỗ nhiệt lưu đang dồn xuống đỉnh phân thân mình…

-bảo bối..cùng anh….

Vừa lúc đó, Đông Hải cũng khó chịu lắc lắc mông, đem nam căn trong mìnhcắn chặt đến không thở nổi…Hách Tể điên cuồng, đem toàn bộ tinh hoa bắn vào nơi sâu nhất trong người Đông Hải…

-A…em..em cũng….

Một dòng bạch dịch khác lại phun ra…vương đầy bụng Hách Tể….

Mây mưa qua đi, Hách Tể ôn nhu ôm Đông Hải..

-Bảo bối..em mệt không??

-Hảo mệt a….~ nũng~

-Anh bế em đi tắm….

-Hảo..

Để nguyên phân thân trong người Đông Hải…Hách Tể nâng bảo bối lên, đi đến đạp cửa phòng tắm…

Chưa đầy 2 phút sau, ở một nơi nào đó *khụ* lại phát ra thanh âm vô cùngchói tai….

-Lí Hách Tể..Cầm thú nhà anh lại phát xuân???

-Đúng vậy… – Trưng ra bộ mặt vô tội

-Nhưng vừa làm xong chưa đầy năm phút a~~~

-Với em bất cứ lúc nào, bao nhiêu lần đều được ~ Bảo bối a~~

-Nhưng…ưm..ngô…

Đông Hải im bặt…Môi một lần nữa bị ai đó chiếm đoạt…Ô..ô…Đông Hải thực hận bồn tắm a~~

-Bảo bối a~ ở trong này không phải rất tình thú sao?

-Tình thú cái con khỉ nhà anh…

-Nha..Bé ngoan không được nói bậy, phải phạt thêm 1 lần….

-Hả?

-Từ nãy mới phạt em một chút a~ Yên tâm…Anh yêu bảo bối lắm..vì vậy hômnay phạt em 7 lần thôi..Lời lãi mấy hôm em bỏ nhà đi chơi, anh sẽ tính dầndần..Hắc hắc~

-Lí Hách Tể anh là cái đồ cầm thú…

-Nha..lại nói bậy…gia tăng hình phạt..làm thêm 1 lần…

Nghe xong Đông Hải suýt nữa bất tỉnh..Ô…ô…như vậy không phải là 9 lần sao?…9 lần..oa…9 lần….như vậy..

-Á,..Hách..anh..anh..

-Anh là đang yêu thương và trừng phạt em, bảo bối…

Đêm còn dài a~~

 

- End chap 4 -

 


[VAECCĐT] Chap 3 – Bummie

 

 

-Hắc hắc~~ Hôm nay vui quá mà..Mẫn a~~ Ca vui quá đi mất…Cái tên Dương Tiêu….ha ha…..

 

 

Đông Hải cười sặc sụa..Hôm nay vui muốn chết a~~~ Lâu lắm rồi mới được quậy tưng bừng như thế….Này a~ Từ ngày Hách Tể rước về dinh, suốt ngày bao bọc như chim non bỡ ngỡ.. ăn có cơm dâng tận miệng, Ngủ có chăn ấm nệm êm, ra ngoài là một hàng vệ sĩ đi cùng bảo vệ..Haizzzzzzzzz Nhĩ hảo nhàm chán a~~ TRốn nhà đi chơi vui thế này..về sau phải tăng cường thực hiện a~ Hắc hắc (đồ hư hỏng  ) (cứ thử)

 

 

Lại thêm ba ngày…Từ ngày Đông Hải và Thịnh Mẫn “trốn nhà đi bụi” bây giờ đã là 6 ngày rồi… Đông Hải cảm thấy có chút mất mát a~ Tại sao Hách Tể không đi tìm cậu chứ… (rồi, em cứ yên tâm…Anh đang đi tìm em mà ). Hừ…đã vậy, ta phá, ta quậy cho tanh bành luôn…Lí Hách Tể chết tiệt..Người ta ra ngoài lâu vậy mà không đi tìm…Hừ..Ta ghét cay ghét đắng ghét điên ghét đảo con khỉ nhà ngươi..Hứ…Này là không đi tìm thì thôi, ta đi ta phá..hứ..Cóc cần… (chắc chắn chứ?)

 

 

Gót son dẫm nát thiên hạ, Lí Đông Hải một thân bạch y xinh đẹp, hồ nháo khắp nơi..Bên cạnh cậu còn có một mĩ nhân thập phần xinh đẹp đáng yêu….Mắt to tròn, cặp môi cherry căng mọng hồng hồng làm người ta không nhịn được mà muốn cắn một cái…Làn da trắng nõn hồng hồng…Đúng là mĩ nhân chọc người người yêu a~

 

 

Trong thương trường, không một ai không biết đến Lí tổng với tuổi trẻ tài cao, cứu vớt Lí thị và đưa nó thành tập đoàn xuyên quốc gia hàng đầu thế giới khi mới 22 tuổi….Cũng không ai không biết Lí tổng cực kì yêu thương “cá con bảo bối” nhà mình…Trên thương trường hắn lãnh ngạo bao nhiêu thì trước phu nhân mình, hắn lại ôn nhu sủng ái bấy nhiêu..Aiz…Không một ai dám hé răng, nhưng trong bụng mỗi người từ lớn chí bé trong tập đoàn, đều mang một ý nghĩ ..Tổng tài cao ngạo băng lãnh của bọn họ..chính là thê nô chân chính a~ Nếu ai ai cũng kinh hoàng sợ hãi trước Lí Hách Tể, thì giờ đây, mọi người lại một lần nữa choáng váng vì Lí tổng phu nhân..Ai…Người ta nói “thế gian được vợ mất chồng, lẽ nào lại được cả ông lẫn bà”, thế nhưng phu thê nhà này thật là được cả đôi đường nha.. Một người làm sát thủ thương trường, người người kính nể..Một người lại tựa như ác ma, ai đã dại dột chọc vào thì đừng mong hoàn manh giáp…Hắc hắc~

 

 
Tính từ ngày Lí tổng phu nhân xuất môn, tổng cộng đã đi qua 6 thành phố, tới “thăm viếng” khoảng 30 cái quán ba lớn nhỏ..Và điều hiển nhiên, gót son đi đến đâu, nơi đó ..cỏ không mọc được. Bước ra khỏi quán bar lộng lẫy nhất thành phố, Đông Hải bỏ mặc đống hoang tàn phía sau lưng, bước đi cực kì ngạo nghễ…Lão bản a~ Ta thật không muốn làm ngươi sửa sang lại toàn bộ nội thất thế đâu, nhưng mà..ai bảo ngươi…bài trí xấu như vậy? Ta đành “nhờ” một vài tên bặm trợn xung quanh vậy…A~ Lại nói nha…Các bệnh viện khu vực phải cảm ơn ta rồi…Nhờ có ta mà các ngươi có thêm người để chăm sóc nha…hắc hắc~ Còn nữa..các công ti nội thất cũng phải cảm ơn ta nha~ nhờ công lao kiến tạo của ta mà hàng hoá của các ngươi được tiêu thụ rất tốt nha~ Này nếu không nhờ ta, thì mấy chục cái quán bar sẽ không có thay đổi nội thất nha, như thế thì làm sao mà các ngươi bán được hàng a~~ Còn có, mấy tên hoa hoa công tử sớm đã không dám mò mặt ra khỏi nhà mà đi hại đời con nhà người ta a~~ ( haiz, ai hại đời ai đây?? )Còn nữa nha…ta còn…bla..bla…. (*Ngất*)

 

 

Đông Hải cười lãnh khốc, thật là..Ta cũng có phá phách gì đâu? Ưm…Điểm qua xem nào..Tặng cho tên Dương Tiêu cái tên hết sức mĩ miều “ Dương Bất Lực”, phá tanh bành bar Snow White, giúp “đổi mới bộ mặt” của sàn Bonamana (  )…Xem nào..còn có làm cho nháo nhào ở khách sạn Mr Simple, phá nát hoa viên ở công viên Marry U, Đánh cho bọn du côn ở Lolipop khóc kêu cha gọi mẹ..Ngoài ra còn có..Câu dẫn, ưhn..mị hoặc “một số” nam nhân.. *khụ* (Lần này đảm bảo Hách tể sẽ xủa lí em từ đầu đến cuối)  (cho nó liệt giường liệu còn quá nhẹ với cáitội câu dẫn? :-?)

 

 

Ngồi đong đưa trên thành cầu mát rượi, Đông Hải cười rạng rỡ, thanh âm thanh thuý bay theo làn gió, mê đắm lòng người…

 

 

-Mẫn nhi, mấy hôm nay có vui không? Ca ca là rất thoải mái nha….Hắc hắc~

 

 

Cục bông hồng hồng ngước đôi mắt to tròn nhìn Đông Hải:

 

 

-Nha~ Đệ rất vui nha..nhưng mà….

 

 

Mắt to tròn ngập nước, miệng đô đô trông thật đáng thương…

 

 

Đông Hải hoảng hốt….

 

 

-Mẫn a~ nói xem có chuyện gì..Vì sao khóc a~~ Ngoan…nín đi…

 

 

Đông Hải vội vã nhảy xuống. chạy lại chỗ Thịnh Mẫn dỗ dành…..

 

 
-Ngoan…..Mẫn nhi ngoan….Nín đi…ca thương~

 

 

Hấp tấp lau đi những giọt nước mắt trên gương mặt xinh đẹp, Đông Hải dịu dàng:

 

 

-Ngoan…Mẫn nhi ngoan nào..Nói ca nghe, vì sao khóc….

 

 

-ô…ô…Ca ca..Khi nào chúng ta trở về a~ Đệ nhớ nhà, nhớ Khuê Hiền…oa..oa.. (Mẫn là bé ngoan ) (Na: ít ra Hải phải như này)

 

 

Con thỏ mít ướt không khách sáo lao thẳng vào ngực Đông Hải, khóc rưng rức….
Ô…ô…không giống…..cảm giác này không giống…(cái đấy là đương nhiên)

 

 

-Ngoan, nín đi, ca thương a~ Nín đi, ca ôm Mẫn nhi nào..

 

 

Đông Hải dỗ dành….

 

 

-Oà…oà…Không giống..không giống….

 

 

Thỏ con mắt ngập nước đô miệng, lắc đầu nguầy nguậy….

 

 

-Hửm? Không giống gì nha?

 

 

-Oa….Đệ muốn ôm Khuê hiền cơ, vòng tay Khuê Hiền vừa ấm vừa vững chãi cơ….Cảm giác ca ôm đệ, không có ấm áp như Khuê Hiền..oà oà….

 

 

Đông Hải đen mặt, nha..Mẫn nhi nha, đệ nỡ lòng nào nói ca như thế..Dù gì ta cũng là nam nhân khoẻ mạnh a~ ôm thế nào lại không ấm? (Hải nhi a~ Đó là sự khác biệt giữa CONG và CÔNG nha~ hắc hắc~)

 

 

-Ca..lúc nào chúng ta trở về? Đệ nhớ Khuê Hiền…Đệ muốn uống sữa Khuê Hiền uy, muốn ăn cơm Khuê Hiền đút, muốn ôm Khuê Hiền ngủ…hu hu.. Đệ nhớ lắm…. (*đập đầu*)

 

 

Đông Hải nhất thời không biết nói gì..Yêu thương vuốt tóc con thỏ đang khóc rấm rức trong ngực, cúi xuống thấp giọng dỗ dành:

 

 

-Nha~ Mẫn nhi nhớ nhà sao? Vậy mai ca sẽ đi sắp xếp, mua vé máy bay cho Mẫn nhi về nhà nha…Ngoan,,nín đi….

 
-Thật không?

 
Đôi mắt to tròn long lanh chớp chớp.

 

 

-Thật nha~ Ca đã khi nào lừa em chưa?

 

 

Đông Hải cười…

 

 

 
-Chưa nha~ Nhưng..ca không về nhà hả? Hách Tể ca ca nhất định là rất nhớ nha~

 

 
Đông Hải điếng người..Nhớ? Hắn mà nhớ ta sao? Nhớ mà không đi tìm ta a…Nhớ gì chứ, hắn còn đang vùi đầu vào công việc thì có…Trong lòng điểm qua một tia mất mát, Đông Hải cúi đầu cười buồn…Hức,.Hách Tể..ta cũng nhớ ngươi..Nhưng ai bảo ngươi không đi tìm..Ta dỗi…hứ…(Na: *đạp Hải* tự ý bỏ nhà bh còn than cái giề?)

 

 

-uhm…Đệ về trước đi..ca ca sẽ …

 

 

Chưa nói hết câu thì một giọng nói khác, trầm ấm, mạnh mẽ xen vào :

 

 

-Tất nhiên Đông Hải sẽ về cùng với đệ nha Mẫn nhi….

 

 

Đông Hải giật nảy mình…Điếng người..giọng nói này…Ặc….Làm sao có thể chứ…

 

 

Thịnh Mẫn vẫn chưa phát hiện ra điểm khác lạ, ngây thơ giương đôi mắt to tròn :

 

 

-Ca..ca nói thật chứ ? Nhất định sẽ về cùng đệ sao ?

 

 

-Ách…cái này…

 

 

-Tất nhiên Đông Hải sẽ về cùng đệ….

 

 

Thịnh Mẫn ngạc nhiên, hình như có thêm một người a~ (oà..Mẫn nhi là cái tiểu ngu ngốc, k để ý xung quanh sao ? ) (Na: có thông minh bh xao?)

 

 

Nghiêng đầu lách ra khỏi bờ vai Đông Hải …Chưa đầy ba giây sau, cục bồng hồng hồng đó đã lao nhành như một mũi tên, nhào thẳng vào người một nam nhân cao cao gầy gầy nhưng vô cùng mạnh mẽ…Tựa như con chim én nhỏ gặp nắng vàng, Thịnh Mẫn dụi dụi đầu vào ngực Khuê Hiền, oa oa khóc lớn :

 

 

-Nha..Hiền..Oa.oa…Mẫn nhi nhớ Khuê Hiền…hu hu…

 

 

Nhìn nhân nhi oanh oanh yến yến khóc đến lê hoa đái vũ trước mặt, Khuê Hiền thương tiếc vươn tay dịu dàng phủi đi mấy lọn tóc còn vương trên trán trân bảo nhà mình….Vốn định lạnh lùng một chút để trừng phạt nhân nhi tội trốn nhà, nhưng khi nhìn thấy gương mặt khả ái đẫm nước mắt, đôi mắt đã đỏ lên vì khóc nhiều, Khuê Hiền cảm giác một trận mất mát, những cái lạnh lùng ban đầu sớm đã tan thành mây khói…Cẩn cẩn dực dực ôm lấy nhân nhi trong ngực, hắn dịu dàng (đồ mê trai :-<) :

 

 

-Ngoan..Mẫn nhi nín đi..Chúng ta trở về nha….

 

 

Tiếng thút thít nhỏ dần rồi tắt hẳn, Khuê Hiền vô hạn yêu thương cúi đầu..Aizzz…Ngủ rồi a~…Sủng nịnh bế Thịnh Mẫn trên tay, phủ thêm lên người cục công một kiện áo khoác dày ấm á, Khuê Hiền mới yên tâm..Chuẩn bị rời đi, chợt nhớ đến điều gì đó, Khuê Hiền hướng về phía Hách Tể :

 

 
-Ca.. đệ….

 

 

Vốn định nói « đệ chờ huynh đằng kia »..Nhưng khi đập vào mắt cậu là không khí giương cung bạt kiếm của ca ca và tẩu tẩu, Khuê Hiền liền đổi đối sách, tính bài chuồn lẹ…Đứng ở đây sẽ chết vì nhãn sắc mất…Chi bằng trở về ôm mĩ nhân trong ngực a~ Hắc hắc…

 

 

-Ca ca//Đệ ôm Thịnh Mẫn về trước nha, có gì hyunh về sau nhé….

 

 
-Ừm….

 

 
Đông Hải trong lòng hò hét//…Khuê Hiền a~ Mẫn a~ đừng đi mà…2 người đi rồi ai mà biết đại sắc lang kia có nổi thú tính đè ta ra ăn tại chỗ không chứ//..oa.. đừng đi mà…

 

 
Bóng hai người dần xa, đến phi cơ, Khuê Hiền không ngần ngại quay đầu ném vào 1 câu :

 

 

 
-Nha, Hải ca..Lần này Hách ca tìm huynh thật khổ cực mà….

 

 
Một câu hoàn hảo chọc bùng lửa giận trong lòng Hách Tể….Mà Đông Hải, sau phút bàng hoàng liền quay đầu bỏ chạy..Nha.. đứng lại không phải cậu sẽ ta xương nát thịt sao ? (này không phải tan xương nát thịt, mà là tan anh đào nát cúc hoa mới đúng..hắc hắc~ ) (mình muốn giết Hả ghê >”<)

 

 
-Đông Hải, có đừng lại không?

 

 

-KHông,… Đứng lại sắc lang nhà ngươi cường đạo ta thì sao….

 

 

-Không đứng lại đúng không?

 

 

-Có chết cũng không đứng….

 

 

-Vậy đừng trách ta mạnh tay…

 

 

Hách Tể cười băng lãnh…

 
Chưa đầu một phút sau, con nợn bông Đông Hải đã bị ai đó vác ngược trên vai, tay nhỏ bé khuơ loạn xạ…

 

 
-Lí Hách Tể, ngươi thả ta ra…..

 

 

-đừng hòng.

 

 

Vác cậu lên phi cơ, Hách Tể cười lãnh khốc..Lí Đông Hải..Xem về nhà anh dạy dỗ em thế nào.

- End chap 3 -

Chap sau có H..*múa lụa*


Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 2 095 other followers