[VAECCĐT] Chap 3 – Bummie


 

 

-Hắc hắc~~ Hôm nay vui quá mà..Mẫn a~~ Ca vui quá đi mất…Cái tên Dương Tiêu….ha ha…..

 

 

Đông Hải cười sặc sụa..Hôm nay vui muốn chết a~~~ Lâu lắm rồi mới được quậy tưng bừng như thế….Này a~ Từ ngày Hách Tể rước về dinh, suốt ngày bao bọc như chim non bỡ ngỡ.. ăn có cơm dâng tận miệng, Ngủ có chăn ấm nệm êm, ra ngoài là một hàng vệ sĩ đi cùng bảo vệ..Haizzzzzzzzz Nhĩ hảo nhàm chán a~~ TRốn nhà đi chơi vui thế này..về sau phải tăng cường thực hiện a~ Hắc hắc (đồ hư hỏng  ) (cứ thử)

 

 

Lại thêm ba ngày…Từ ngày Đông Hải và Thịnh Mẫn “trốn nhà đi bụi” bây giờ đã là 6 ngày rồi… Đông Hải cảm thấy có chút mất mát a~ Tại sao Hách Tể không đi tìm cậu chứ… (rồi, em cứ yên tâm…Anh đang đi tìm em mà ). Hừ…đã vậy, ta phá, ta quậy cho tanh bành luôn…Lí Hách Tể chết tiệt..Người ta ra ngoài lâu vậy mà không đi tìm…Hừ..Ta ghét cay ghét đắng ghét điên ghét đảo con khỉ nhà ngươi..Hứ…Này là không đi tìm thì thôi, ta đi ta phá..hứ..Cóc cần… (chắc chắn chứ?)

 

 

Gót son dẫm nát thiên hạ, Lí Đông Hải một thân bạch y xinh đẹp, hồ nháo khắp nơi..Bên cạnh cậu còn có một mĩ nhân thập phần xinh đẹp đáng yêu….Mắt to tròn, cặp môi cherry căng mọng hồng hồng làm người ta không nhịn được mà muốn cắn một cái…Làn da trắng nõn hồng hồng…Đúng là mĩ nhân chọc người người yêu a~

 

 

Trong thương trường, không một ai không biết đến Lí tổng với tuổi trẻ tài cao, cứu vớt Lí thị và đưa nó thành tập đoàn xuyên quốc gia hàng đầu thế giới khi mới 22 tuổi….Cũng không ai không biết Lí tổng cực kì yêu thương “cá con bảo bối” nhà mình…Trên thương trường hắn lãnh ngạo bao nhiêu thì trước phu nhân mình, hắn lại ôn nhu sủng ái bấy nhiêu..Aiz…Không một ai dám hé răng, nhưng trong bụng mỗi người từ lớn chí bé trong tập đoàn, đều mang một ý nghĩ ..Tổng tài cao ngạo băng lãnh của bọn họ..chính là thê nô chân chính a~ Nếu ai ai cũng kinh hoàng sợ hãi trước Lí Hách Tể, thì giờ đây, mọi người lại một lần nữa choáng váng vì Lí tổng phu nhân..Ai…Người ta nói “thế gian được vợ mất chồng, lẽ nào lại được cả ông lẫn bà”, thế nhưng phu thê nhà này thật là được cả đôi đường nha.. Một người làm sát thủ thương trường, người người kính nể..Một người lại tựa như ác ma, ai đã dại dột chọc vào thì đừng mong hoàn manh giáp…Hắc hắc~

 

 
Tính từ ngày Lí tổng phu nhân xuất môn, tổng cộng đã đi qua 6 thành phố, tới “thăm viếng” khoảng 30 cái quán ba lớn nhỏ..Và điều hiển nhiên, gót son đi đến đâu, nơi đó ..cỏ không mọc được. Bước ra khỏi quán bar lộng lẫy nhất thành phố, Đông Hải bỏ mặc đống hoang tàn phía sau lưng, bước đi cực kì ngạo nghễ…Lão bản a~ Ta thật không muốn làm ngươi sửa sang lại toàn bộ nội thất thế đâu, nhưng mà..ai bảo ngươi…bài trí xấu như vậy? Ta đành “nhờ” một vài tên bặm trợn xung quanh vậy…A~ Lại nói nha…Các bệnh viện khu vực phải cảm ơn ta rồi…Nhờ có ta mà các ngươi có thêm người để chăm sóc nha…hắc hắc~ Còn nữa..các công ti nội thất cũng phải cảm ơn ta nha~ nhờ công lao kiến tạo của ta mà hàng hoá của các ngươi được tiêu thụ rất tốt nha~ Này nếu không nhờ ta, thì mấy chục cái quán bar sẽ không có thay đổi nội thất nha, như thế thì làm sao mà các ngươi bán được hàng a~~ Còn có, mấy tên hoa hoa công tử sớm đã không dám mò mặt ra khỏi nhà mà đi hại đời con nhà người ta a~~ ( haiz, ai hại đời ai đây?? )Còn nữa nha…ta còn…bla..bla…. (*Ngất*)

 

 

Đông Hải cười lãnh khốc, thật là..Ta cũng có phá phách gì đâu? Ưm…Điểm qua xem nào..Tặng cho tên Dương Tiêu cái tên hết sức mĩ miều “ Dương Bất Lực”, phá tanh bành bar Snow White, giúp “đổi mới bộ mặt” của sàn Bonamana (  )…Xem nào..còn có làm cho nháo nhào ở khách sạn Mr Simple, phá nát hoa viên ở công viên Marry U, Đánh cho bọn du côn ở Lolipop khóc kêu cha gọi mẹ..Ngoài ra còn có..Câu dẫn, ưhn..mị hoặc “một số” nam nhân.. *khụ* (Lần này đảm bảo Hách tể sẽ xủa lí em từ đầu đến cuối)  (cho nó liệt giường liệu còn quá nhẹ với cáitội câu dẫn? :-?)

 

 

Ngồi đong đưa trên thành cầu mát rượi, Đông Hải cười rạng rỡ, thanh âm thanh thuý bay theo làn gió, mê đắm lòng người…

 

 

-Mẫn nhi, mấy hôm nay có vui không? Ca ca là rất thoải mái nha….Hắc hắc~

 

 

Cục bông hồng hồng ngước đôi mắt to tròn nhìn Đông Hải:

 

 

-Nha~ Đệ rất vui nha..nhưng mà….

 

 

Mắt to tròn ngập nước, miệng đô đô trông thật đáng thương…

 

 

Đông Hải hoảng hốt….

 

 

-Mẫn a~ nói xem có chuyện gì..Vì sao khóc a~~ Ngoan…nín đi…

 

 

Đông Hải vội vã nhảy xuống. chạy lại chỗ Thịnh Mẫn dỗ dành…..

 

 
-Ngoan…..Mẫn nhi ngoan….Nín đi…ca thương~

 

 

Hấp tấp lau đi những giọt nước mắt trên gương mặt xinh đẹp, Đông Hải dịu dàng:

 

 

-Ngoan…Mẫn nhi ngoan nào..Nói ca nghe, vì sao khóc….

 

 

-ô…ô…Ca ca..Khi nào chúng ta trở về a~ Đệ nhớ nhà, nhớ Khuê Hiền…oa..oa.. (Mẫn là bé ngoan ) (Na: ít ra Hải phải như này)

 

 

Con thỏ mít ướt không khách sáo lao thẳng vào ngực Đông Hải, khóc rưng rức….
Ô…ô…không giống…..cảm giác này không giống…(cái đấy là đương nhiên)

 

 

-Ngoan, nín đi, ca thương a~ Nín đi, ca ôm Mẫn nhi nào..

 

 

Đông Hải dỗ dành….

 

 

-Oà…oà…Không giống..không giống….

 

 

Thỏ con mắt ngập nước đô miệng, lắc đầu nguầy nguậy….

 

 

-Hửm? Không giống gì nha?

 

 

-Oa….Đệ muốn ôm Khuê hiền cơ, vòng tay Khuê Hiền vừa ấm vừa vững chãi cơ….Cảm giác ca ôm đệ, không có ấm áp như Khuê Hiền..oà oà….

 

 

Đông Hải đen mặt, nha..Mẫn nhi nha, đệ nỡ lòng nào nói ca như thế..Dù gì ta cũng là nam nhân khoẻ mạnh a~ ôm thế nào lại không ấm? (Hải nhi a~ Đó là sự khác biệt giữa CONG và CÔNG nha~ hắc hắc~)

 

 

-Ca..lúc nào chúng ta trở về? Đệ nhớ Khuê Hiền…Đệ muốn uống sữa Khuê Hiền uy, muốn ăn cơm Khuê Hiền đút, muốn ôm Khuê Hiền ngủ…hu hu.. Đệ nhớ lắm…. (*đập đầu*)

 

 

Đông Hải nhất thời không biết nói gì..Yêu thương vuốt tóc con thỏ đang khóc rấm rức trong ngực, cúi xuống thấp giọng dỗ dành:

 

 

-Nha~ Mẫn nhi nhớ nhà sao? Vậy mai ca sẽ đi sắp xếp, mua vé máy bay cho Mẫn nhi về nhà nha…Ngoan,,nín đi….

 
-Thật không?

 
Đôi mắt to tròn long lanh chớp chớp.

 

 

-Thật nha~ Ca đã khi nào lừa em chưa?

 

 

Đông Hải cười…

 

 

 
-Chưa nha~ Nhưng..ca không về nhà hả? Hách Tể ca ca nhất định là rất nhớ nha~

 

 
Đông Hải điếng người..Nhớ? Hắn mà nhớ ta sao? Nhớ mà không đi tìm ta a…Nhớ gì chứ, hắn còn đang vùi đầu vào công việc thì có…Trong lòng điểm qua một tia mất mát, Đông Hải cúi đầu cười buồn…Hức,.Hách Tể..ta cũng nhớ ngươi..Nhưng ai bảo ngươi không đi tìm..Ta dỗi…hứ…(Na: *đạp Hải* tự ý bỏ nhà bh còn than cái giề?)

 

 

-uhm…Đệ về trước đi..ca ca sẽ …

 

 

Chưa nói hết câu thì một giọng nói khác, trầm ấm, mạnh mẽ xen vào :

 

 

-Tất nhiên Đông Hải sẽ về cùng với đệ nha Mẫn nhi….

 

 

Đông Hải giật nảy mình…Điếng người..giọng nói này…Ặc….Làm sao có thể chứ…

 

 

Thịnh Mẫn vẫn chưa phát hiện ra điểm khác lạ, ngây thơ giương đôi mắt to tròn :

 

 

-Ca..ca nói thật chứ ? Nhất định sẽ về cùng đệ sao ?

 

 

-Ách…cái này…

 

 

-Tất nhiên Đông Hải sẽ về cùng đệ….

 

 

Thịnh Mẫn ngạc nhiên, hình như có thêm một người a~ (oà..Mẫn nhi là cái tiểu ngu ngốc, k để ý xung quanh sao ? ) (Na: có thông minh bh xao?)

 

 

Nghiêng đầu lách ra khỏi bờ vai Đông Hải …Chưa đầy ba giây sau, cục bồng hồng hồng đó đã lao nhành như một mũi tên, nhào thẳng vào người một nam nhân cao cao gầy gầy nhưng vô cùng mạnh mẽ…Tựa như con chim én nhỏ gặp nắng vàng, Thịnh Mẫn dụi dụi đầu vào ngực Khuê Hiền, oa oa khóc lớn :

 

 

-Nha..Hiền..Oa.oa…Mẫn nhi nhớ Khuê Hiền…hu hu…

 

 

Nhìn nhân nhi oanh oanh yến yến khóc đến lê hoa đái vũ trước mặt, Khuê Hiền thương tiếc vươn tay dịu dàng phủi đi mấy lọn tóc còn vương trên trán trân bảo nhà mình….Vốn định lạnh lùng một chút để trừng phạt nhân nhi tội trốn nhà, nhưng khi nhìn thấy gương mặt khả ái đẫm nước mắt, đôi mắt đã đỏ lên vì khóc nhiều, Khuê Hiền cảm giác một trận mất mát, những cái lạnh lùng ban đầu sớm đã tan thành mây khói…Cẩn cẩn dực dực ôm lấy nhân nhi trong ngực, hắn dịu dàng (đồ mê trai :-<) :

 

 

-Ngoan..Mẫn nhi nín đi..Chúng ta trở về nha….

 

 

Tiếng thút thít nhỏ dần rồi tắt hẳn, Khuê Hiền vô hạn yêu thương cúi đầu..Aizzz…Ngủ rồi a~…Sủng nịnh bế Thịnh Mẫn trên tay, phủ thêm lên người cục công một kiện áo khoác dày ấm á, Khuê Hiền mới yên tâm..Chuẩn bị rời đi, chợt nhớ đến điều gì đó, Khuê Hiền hướng về phía Hách Tể :

 

 
-Ca.. đệ….

 

 

Vốn định nói « đệ chờ huynh đằng kia »..Nhưng khi đập vào mắt cậu là không khí giương cung bạt kiếm của ca ca và tẩu tẩu, Khuê Hiền liền đổi đối sách, tính bài chuồn lẹ…Đứng ở đây sẽ chết vì nhãn sắc mất…Chi bằng trở về ôm mĩ nhân trong ngực a~ Hắc hắc…

 

 

-Ca ca//Đệ ôm Thịnh Mẫn về trước nha, có gì hyunh về sau nhé….

 

 
-Ừm….

 

 
Đông Hải trong lòng hò hét//…Khuê Hiền a~ Mẫn a~ đừng đi mà…2 người đi rồi ai mà biết đại sắc lang kia có nổi thú tính đè ta ra ăn tại chỗ không chứ//..oa.. đừng đi mà…

 

 
Bóng hai người dần xa, đến phi cơ, Khuê Hiền không ngần ngại quay đầu ném vào 1 câu :

 

 

 
-Nha, Hải ca..Lần này Hách ca tìm huynh thật khổ cực mà….

 

 
Một câu hoàn hảo chọc bùng lửa giận trong lòng Hách Tể….Mà Đông Hải, sau phút bàng hoàng liền quay đầu bỏ chạy..Nha.. đứng lại không phải cậu sẽ ta xương nát thịt sao ? (này không phải tan xương nát thịt, mà là tan anh đào nát cúc hoa mới đúng..hắc hắc~ ) (mình muốn giết Hả ghê >”<)

 

 
-Đông Hải, có đừng lại không?

 

 

-KHông,… Đứng lại sắc lang nhà ngươi cường đạo ta thì sao….

 

 

-Không đứng lại đúng không?

 

 

-Có chết cũng không đứng….

 

 

-Vậy đừng trách ta mạnh tay…

 

 

Hách Tể cười băng lãnh…

 
Chưa đầu một phút sau, con nợn bông Đông Hải đã bị ai đó vác ngược trên vai, tay nhỏ bé khuơ loạn xạ…

 

 
-Lí Hách Tể, ngươi thả ta ra…..

 

 

-đừng hòng.

 

 

Vác cậu lên phi cơ, Hách Tể cười lãnh khốc..Lí Đông Hải..Xem về nhà anh dạy dỗ em thế nào.

– End chap 3 –

Chap sau có H..*múa lụa*

Advertisements

6 thoughts on “[VAECCĐT] Chap 3 – Bummie

  1. Pingback: [shortfic][MA] Vợ à, em có chạy đằng trời – Bummie | Đông Cung Hách Hải

  2. Đọc 1 lúc 3 chap :))))))))
    Em Hải đúng là nữ vương thụ,em toàn lấy sắc đẹp của mình đi phá nhà :)))))
    Về nhà là em chết chắc vs anh Hách rồi.
    Anh Hách đang bí dục nhaz còn bị em làm cho như vậy thì có nc nằm giường ăn con đi à :)))))))))

  3. Chap này hay ghê nha. E Hải thật bá đạo mà. Phá phách đủ thứ ở bên ngoài mà bảo là ‘giúp’ người ta sửa sang lại quán. Haizz…
    Mà anh Hách nữa. Tìm bảo bối lâu quá làm e nó tưởng k thèm tìm nó chứ. Lần này bắt về đc chắc anh sẽ phạt cho…liệt giường vài tháng luôn á. Chuẩn bị tinh thần đi cưng *cười bỉ*

  4. Hải nhi đúng là nữ vương nha được anh chiều quá nên đâm hư rồi , còn lôi kéo mẫn nhi nữa .
    Mẫn nhi thì chỉ cần dùng nước mắt hối lỗi là qua cửa , còn hải ko hối lỗi mà còn bỏ chạy ,kì này về nhà từ từ hưởng thụ hình phạt nhé 😛

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s