Ca ca, ta yêu ngươi – Chương 4


Chương 4

Editor: Seka

 

—DO NOT TAKE OUT—

 

“Ca, ta muốn ăn pizza.”.

 

“Không có tiền, ca mang ngươi đi ăn bánh rán nha.”.

 

“Pizza!”.

 

“Mì sợi nha…”.

 

“Pizza Pizza!!”.

 

“Được rồi, được rồi… Ngươi đừng nhéo lổ tai ta, đau a.”.

 

Hai người ngồi ăn, Đông Hải liếc mắt nhìn, thừa lúc Hách Tể không chú ý đem di động của hắn vất xuống đất. Dù sao không phải của y.

 

“Ca, di động của người rớt trên đất kìa.”.

 

Hách Tể lúc này mới phát giác, “A…”.

 

Đông Hải thừa lúc Hách Tể cúi xuống nhặt đồ liền lập tức đen hết tiền trong túi của hắn nhét vào trong túi mình, sau đó ngồi lại như không có việc gì. Cuối cùng không quên nhìn toàn bộ nữ phục vụ cười cười.

 

“Ca ngươi ăn nhiều một chút, để cho cô gái kia nhìn thấy ngươi ăn nhiều sẽ để lại ấn tượng không tốt.”.

 

“Ngươi không phải mỗi ngày đều nguyền rủa ta cả đời không có bạn gái sao?”.

 

“Kia đương nhiên, không có bạn gái, vậy ngươi liền vĩnh viễn đều là của một mình ta ~” Nói xong còn không quên hướng Hách Tể nháy mắt mấy cái. Khiến cho tất cả hủ nữ đang nhìn bọn họ tâm tình một lần nữa lại tăng vọt.

 

“Ngươi nói cái gì vậy hả, ta cho dù kết hôn thì vẫn là ca ca ngươi a…”.

 

“Ngươi là heo, không phải ca ca ta.”.

 

“Vậy ngươi chính là con heo nhỏ!”.

 

“Ấu trĩ…”.

 

“Ngươi…”.

 

“Ngươi ngươi ngươi, ngươi cái gì ngươi. Tính tiền!”.

 

“Tổng cộng 185.”.

 

“Ca, trả tiền ~” Nói xong nhìn Hách Tể chuẩn bị lấy bóp trả tiền cười cười một cách ám muội.

 

Hách Tể lấy bóp tiền, lục lọi cả buổi tự nhiên lại tìm không thấy .

 

“Như thế nào không thấy… Ta rõ ràng đã mang theo…”.

 

“Ca ngươi không cần chơi xấu nga. Ta sẽ không trả tiền, bởi vì ta căn bản không mang tiền ~” Cùng Hách Tể đi ra ngoài Đông Hải cho tới bây giờ cũng chưa từng mang theo bóp tiền, đây là thói quen không thay đổi của y gần hai mươi năm qua.

 

“Thật sự không có…” Nói xong Hách Tể cúi người, ở bên tai Đông Hải nhỏ giọng nói “Ngươi thực không mang?”.

 

“Không… Đi ra ngoài với ngươi ta mang theo tiền làm gì?.

 

“Nếu không gọi điện thoại trở về kêu ba mẹ mang ra.”

 

“Lão mẹ nhất định sẽ thổ huyết đến chết. A, nếu không như vậy, tiểu thư ta trở về lấy tiền, ca ngươi ở đây ngồi đợi một lát ~”.

 

Chỗ này cách nhà không xa, Hách Tể không nghĩ nhiều liền đáp ứng.

 

 

Cứ như vậy Đông Hải lấy cớ về nhà lấy tiền rồi rời đi, đem Hách Tể một người ở lại chỗ kia gán nợ.

 

 

Đông Hải rời khỏi chỗ đó đương nhiên không phải về nhà, mà là đi tới chỗ hẹn của Hách Tể. Trước khi rời nhà, nhân lúc mẹ cùng Hách Tể ghi nhớ số điện thoại của cô gái kia, chính mình cũng sẵn tiện ghi nhớ dãy số đó.

 

 

Nhìn nhìn thời gian không sai biệt lắm, lấy điện thoại gọi cho cô gái kia.

 

“Alo, là An tiểu thư đúng không?”.

 

“Đúng vậy, xin hỏi ngươi là?”.

 

“Ta là Lý Hách Tể, hôm nay ba mẹ ta có chút việc, chỉ có thể một mình ta đến. Xin hỏi ngươi hiện tại ở đâu?” Giả vờ bản thân là ca ca, Đông Hải tâm tình thực sự tốt.

 

“Ta, ta ngồi ở chiếc bàn thứ hai bên trái cửa ra vào.” Giọng cô gái trở nên thẹn thùng một chút.

 

Đông Hải tắt điện thoại, mang theo nụ cười mê người tươi cười vào quán cà phê.

 

 

Vừa vào cửa liền thấy được cô gái sẽ gặp mặt với ca ca mình, lớn lên coi cũng giản dị dễ gần. Là dáng vẻ làm giáo viên. Nhưng mà nàng cũng đi một mình, điều này làm cho Đông Hải có điểm thắc mắc.

 

“Xin chào, xin hỏi ngươi là An tiểu thư sao?”.

 

Cô gái đứng dậy gật gật đầu, ngại ngùng cười cười nói: “Là ta, ngươi chính là Lý Hách Tể sao? Ngồi đi.”.

 

Đông Hải ngồi xuống, hỏi: “An tiểu thư cũng là một mình sao?”.

 

“Không có, là chị họ ta theo ta tới, nàng vừa mới đi ra ngoài đợi lát nữa trở về.”.

 

“Như vậy a, đúng rồi, An tiểu thư là giáo viên dạy gì nhỉ?”.

 

“Ngữ văn sơ trung.”.

 

“Không tồi a, về sau ngữ văn của trẻ con khẳng định tốt lắm.” Nói xong, Đông Hải hé miệng cười cười.

 

Cô gái có điểm thẹn thùng, “Lý tiên sinh nhìn qua còn rất trẻ, hiện tại vẫn còn đang học đại học đúng không?”.

 

“Đúng vậy, đọc xong đại học chuẩn bị sẽ học lên chút nữa…”.

 

“Như vậy a…”.

 

“Có thời gian nên học thêm một chút không phải tốt sao?”.

 

Đông Hải biết, đối với các cô gái mà nói phải chờ đợi một nam nhân vừa mới quen biết, đợi y tốt nghiệp đại học xong còn phải đợi y học lên cao để có một thu nhập ổn định, chỉ cần điều đó cũng đủ để cho y bị cự tuyệt. Nhưng bản thân cũng không biểu hiện bất kỳ biểu hiện gì không tốt cả.

 

 

Ca, ta còn cho ngươi lưu lại chút sĩ diện nha.

 

 

Quả nhiên, vẻ mặt cô gái kia có điểm cứng ngắc.

 

 

Sau đó, hai người tùy tiện hàn huyên tán gẫu. Đông Hải lâu lâu lại nói tới việc y còn chưa chuẩn bị để nói tới chuyện yêu đương, cô gái cũng không có nói chuyện cự tuyệt y.

 

 

Đông Hải tự nhiên trở nên ám muội.

 

“An tiểu thư, có muốn đi xem phim không? Gần đây có một bộ phim kinh dị nghe nói cũng rất hay.”

 

“Không, không cần, ta không thích xem loại phim đó…”.

 

“Nga, như vậy a.”.

 

“Chị họ ta đã trở lại, chúng ta lần sau có rảnh sẽ trò chuyện tiếp.” Nói xong cô gái liền đứng dậy đối với người từ cửa đi vào vẫy vẫy tay.

 

Đông Hải nhìn qua, mắt choáng váng.

 

 

Là Tô Đình.

 

Đông Hải lập tức xoay người, nói:“Kia, ta đây đi trước, tạm biệt…”.

 

Nói còn chưa hết Đông Hải liền tránh nhanh .

 

Nhưng ông trời còn không cho y trốn dễ dàng như vậy, phía sau truyền đến giọng nói của cô gái: “Lý Hách Tể tiên sinh, bóp tiền của ngươi.”.

 

Lúc đó Đông Hải buồn bực, quả nhiên giây tiếp theo, phía sau lại một thanh âm vang lên, là Tô Đình.

 

“Lý Hách Tể? Hóa ra người hôm nay gặp mặt em gái ta chính là ngươi…”.

 

Đông Hải xấu hổ xoay người, đối Tô Đình cười cười.

 

Tô Đình sửng sốt, “Ngươi, ngươi không phải đệ đệ Hách Tể Lý Đông Hải sao?”.

 

Bị vạch trần Đông Hải cũng chỉ có thể tại chỗ ngây ngô cười.

 

“Đình Đình tỷ, đây là có chuyện gì? Hắn không phải Lý Hách Tể?”.

 

Tô Đình mau chóng nổi cáu: “Hắn là đệ đệ của Lý Hách Tể a. Ca ca Lý Hách Tể của ngươi đâu?”.

 

“Ca ta hôm nay không khỏe, cho nên ta liền thay hắn đến gặp mặt, thực xin lỗi An tiểu thư.”.

 

“Ca ngươi cho dù không khỏe hắn cũng tới. Bốn năm học chung ta còn không rõ ràng tính tình của hắn hay sao? Ta thấy nhất định là ngươi giở trò đi. Ta nói ngươi như thế nào cứ như lão già phiền phức chuyên đi phá hư chuyện tốt của ca ca ngươi à, lần trước chuyện của Lâm Hân còn chưa đủ?”.

 

Lời này của Tô Đình Đông Hải nghe được không hiểu ra sao.

 

“Học tỷ, chuyện hôm nay là ta không đúng ta nhận lỗi. Nhưng chuyện Lâm Hân ta cái gì cũng chưa làm, nếu không phải ngươi nhắc tới ta ngay cả chuyện ca ta cùng nàng ấy nói qua ta cũng không biết.”.

 

“Không biết? Không biết ngươi sẽ không gọi điện kêu ca ngươi trở về vào ngay hôm sinh nhật của Lâm Hân,  không biết ngươi sẽ không quấn quít lấy ca ngươi vào đúng lễ tình nhân? Không biết ngươi sẽ không kéo ca ngươi đi ra bãi biển vào đêm thất tịch đi?”.

 

Đông Hải nghe được sửng sốt, căn bản không biết nàng đang nói cái gì.

 

“Ngươi nói cái gì ta nghe không hiểu…”.

 

“Ngươi ít giả vờ đi. Dù sao ca ngươi có một đệ đệ như ngươi thật sự là khổ sở cả đời mà.”

 

Nói xong Tô Đình liền lôi kéo em họ của nàng rời đi, lưu lại Đông Hải một người ngây ngốc tại chỗ. Y căn bản không biết Tô Đình đang nói cái gì, chẳng lẽ Hách Tể cùng Lâm Hân chia tay cùng y có liên quan? Rất không hiểu mà?.

 

 

Bất quá có một điều có thể chắc chắn, y ở trong lòng ca ca tuyệt đối vượt qua bạn gái hắn.

 

 

Thời điểm trở về mới nhớ tới ca ca của y hãy còn đang ở tiệm pizza, lúc về khuôn mặt Hách Tể đã chuyển sang màu xanh rồi.

 

Đông Hải đi tới, ngọt ngào kêu một tiếng: “Hắc hắc, ca.”.

 

“Ngươi còn biết có ca ca này hay sao?”.

 

“Ta lấy tiền đến chuộc ngươi mà .”.

 

“Rốt cuộc ngươi vừa mới đi đâu ?”.

 

“Ca… Thực xin lỗi mà…”.

 

“Vừa rồi Tô Đình gọi điện thoại cho ta , ngươi làm như vậy để làm gì, ta cho dù đi gặp mặt cũng chỉ là chuyện thoáng qua. Ngươi như vậy ba mẹ biết thì phải làm sao?”.

 

“Thực xin lỗi ca… Lần sau sẽ không .”.

 

Hách Tể vẫn là có chút tức giận, “Ngươi đang giữ tiền, thanh toán đi.”.

 

“Nga…”.

 

Thanh toán xong Hách Tể đi ở phía trước, Đông Hải cứ như vậy đi theo phía sau.

 

“Ca, đừng nóng giận có được hay không?”.

 

“Ngươi không còn nhỏ, nên hiểu chuyện chút đi.”.

 

“Ta cũng không hy vọng ngươi có bạn gái à…”.

 

“Nào có loại đệ đệ như ngươi chứ?”.

 

“Ta nói, ta hy vọng ngươi chỉ có một mình ta.” Nói xong Đông Hải tiến lên ôm lấy cánh tay.

 

Hách Tể sửng sốt, nói: “Về nhà đi.”.

 

Đông Hải biết lần này Hách Tể thật sự có chút tức giận, đột nhiên nghĩ đến cái gì, nói: “Ca, nghe nói XX có phát hành phim mới, thực đúng giờ nga. Cô gái đó rất hấp dẫn nha. Có muốn xem không?.

 

“Ngươi không phải xem GV sao?”.

 

“Ta sao cũng được…AG cũng được, chuyện đó ngươi cũng bắt bẻ. Thực ra GV cũng được. Ca, muốn thử một chút không?”.

 

“Không có hứng thú…”.

 

Đông Hải nhìn bóng dáng Hách Tể, miệng nhỏ giọng nói: “Ta sẽ làm ngươi có hứng thú .”.

 

—TBC—

3 thoughts on “Ca ca, ta yêu ngươi – Chương 4

  1. Pingback: [Đoản văn][Hách Hải]Ca ca, ta yêu ngươi | Đông Cung Hách Hải

  2. Trong ngọt có ngược a =^= Hách nó không thích Hải, em nó tuy cứng đầu theo anh Hách nhưng mà sẽ có lúc tổn thương mà bỏ cuộc a. Có cảm giác anh Hách lo cho em chỉ là trách nhiệm của người anh, thậm chí còn không muốn làm. Hải mà tổn thương em sẽ đi oánh anh Hách

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s