[HPK] Chương 7


CHƯƠNG 7: KỲ MƯU

.

“Báo cáo Chiếu tướng! Hàn quốc phái Tam hoàng tử Ân Hách Tể lĩnh 5 vạn binh trấn thủ Lữ Điều, hiện tại quân đội đã tiến nhập Lữ đô thành nội”

“Đã biết, lui xuống đi” – Hạ Chiếu tướng Hạ Thừa nghe xong cũng không ngẩng đầu, ra lệnh

Chờ người lui xuống, Hạ Thừa mới ngẩng lên

“Ân Hách Tể?” – Hắn nói nhỏ

Bên cạnh hắn, Hạ Thượng Hoa nói: “Người này rất khó đối phó, chưa từng thất bại. Lần trước, Hàn quốc đại thắng Tô quốc cũng là do hắn lĩnh binh”

“Chưa từng thất bại?” – Hạ Thừa lộ vẻ mặt nghiền ngẫm, tươi cười: “Lợi hại vậy sao? Ta thực muốn kiến thức một chút”

“Hắn chỉ là chưa gặp đối thủ lợi hại như Chiếu tướng mà thôi” – Hạ Thượng Hoa nịnh hót

Hạ Thừa lúc này không nghe hắn nói, lâm vào trầm tư

Gian phòng nội, Ân Hách Tể đang cùng  Lý Đông Hải thi đánh cờ

“Chủ tử!” – Hàn Nhật bước vào đứng sang một bên bẩm báo

“Chuyện gì?” – Ân Hách Tể quay đầu nhìn Hàn Nhật

“Hạ Thừa phái người đưa chiến thư” – Hàn Nhật vừa nói vừa đưa phong thư ra trước mặt

Ân Hách Tể mở phong thư, trong đó chỉ vỏn vẹn một dòng chữ: Năm ngày sau sườn núi Phụng An, quyết chiến.

Suy nghĩ một chút, hắn buông phong thư: “Phái người chuyển lời: ta, ứng chiến”

“Vâng!” – Hàn Nhật lĩnh mệnh, xoay người đi

Lý Đông Hải buông quân cờ trong tay, giương mắt nhìn Ân Hách Tể: “Có thể có phần thắng?”

Ân Hách Tể lắc đầu: “Hạ quốc lần này do Hạ Thừa lĩnh binh, hắn không dễ đối phó”

Lý Đông Hải trầm mặc, một lát sau mới hỏi: “Ngươi có kế sách gì?”

Ân Hách Tể đứng lên: “Tạm thời chưa nghĩ tới, ta định lợi dụng trận quyết chiến tại Phụng An năm ngày sau để thăm dò thực lực của hắn, sau đó sẽ định kế sách quyết thắng”

“Vậy, chúc ngươi may mắn! Ta muốn đi ngủ”

“Không cần ngủ sớm như vậy chứ, bên ngoài ánh trăng đẹp say lòng người, cùng ta ngắm trăng, như thế nào?”

y đi tới bên cửa sổ, ngước đầu nhìn: “Cũng tốt, mĩ cảnh như vậy bỏ qua thật tiếc!”

“Vậy đi thôi”

Trên bầu trời đêm, ánh trăng sáng vành vạnh tỏa ra xung quanh, như chiếc gương đồng tỏa ánh sáng, vạn vật dưới ánh trăng như được phủ một tầng ngân sa, mị hoặc lòng người. “Nhất vòng phi kính thùy ma, chiếu khắp Càn Khôn sơn hà. Đối rượu đương ca, vi vấn Hằng Nga” (Thông cảm, khúc này ta không hiểu, chắc là một khúc ca nào đó) –Lý Đông Hải khẽ ngâm nga, nói: “Cho tới bây giờ, ta vẩn chưa thử qua tư vị khi uống say. Ngày hôm nay, cùng ta uống thống khoái một trận, có thể chứ?”

“Ngươi có tâm sự?” – Ân Hách Tể hỏi

“Trên đời này, có ai có thể nhìn thấu tất cả? Nếu không thể nhìn thấu tất cả, phiền não tự nhiên sẽ có”

“Ngươi cứ nói ra, ta có thể giúp cho ngươi?”

“Ngươi biết không? Không phải lúc nào sự phiền não cũng có nguyên nhân, đôi khi tâm tình lại mạc danh kì diệu (không biết vì sao) trầm xuống. Ta hiện tại tâm trạng giống như thế”

“Nếu như vậy, ta cùng ngươi say” – Ân Hách Tể mỉm cười

y thấy thế cũng cười khẽ

y rất ít khi uống rượu, bởi vì y rất dễ say, nhưng tiềm thức y lại thanh tỉnh.

Nhìn con mắt nửa khép, hai gò má ửng hồng của y làm Ân Hách Tể cảm thấy một trận tình động.

Hắn đem y lâu nhập trong lòng, đôi mắt y đang say lờ đờ trợn to, mông lung nhìn hắn.

Hắn cười khẽ, nhẹ nhàng nói: “Ngươi biết không? Ta thực sự càng ngày càng thích ngươi, mặc dù không biết ngươi có điều gì hấp dẫn ta. Ngươi nói xem có kì quái không?”

“Kì quái! Ta cũng cảm thấy thật kì quái, ta dĩ nhiên có hảo cảm với ngươi nhưng rõ ràng ta không phải là kẻ thích nam nhân” – Lý Đông Hải thấp giọng: “Ta cũng không rõ ràng cảm giác này, ta thích ngươi hay yêu ngươi?”

“Không rõ ràng sao?” – Ân Hách Tể cúi đầu nhìn người đang nằm trong lòng mình: “Hay chúng ta thử một chút?”

“Ta…muốn hôn ngươi, có thể chứ?”

Lý Đông Hải chỉ cười cười, không hiểu có nghe rõ hắn nói không nữa

“Ta xem như ngươi đã đáp ứng”

Ân Hách Tể một bên cười nhẹ, một bên cúi xuống hôn lên đôi môi mỏng đỏ mọng xinh đẹp kia.

Tô Thiếu Vân mở thần(môi), vươn đầu lưỡi đáp lại nụ hôn ôn nhu này

Hai bóng người gắn chặt vào nhau, mê luyến cảm nhận sự ngọt ngào của nụ hôn. Ân Hách Tể  say sưa. Không ngừng, cuốn lấy đôi môi mềm mại của y.

Dưới ánh trăng mờ ảo mê người, hương vị tình cảm chậm rãi lan tỏa…

.

.

Sau trận đánh ở Phụng An, song phương đều có tổn thất.

Thương binh không ngừng tăng lên, Lý Đông Hải cùng hai tỷ muội Tô Nhật, Tô Nguyệt tất bật hỗ trợ chữa trị.

Đến khi bầu trời đã chạng vạng tối, thương binh cũng đều được dàn xếp hảo, y mới có thời gian để nghỉ ngơi.

Trở về phòng mình, vừa đến cửa đã thấy Ân Hách Tể ngồi trong phòng

“Ngươi đã về rồi?” – Nghe tiếng bước chân, hắn ngẩng đầu nhìn

“Ân” – Tuy đêm đó y uống say, nhưng y vẫn biết rõ những chuyện đã phát sinh, cùng Ân Hách Tể hôn môi, cảm giác ngọt ngào ấy cứ mãi bồi hồi trong đầu hắn không đi. Tuy thái độ hắn đạm nhiên, nhưng sau khi xảy ra chuyện đó, mỗi khi gặp hắn, y đều không tự chủ được mà đỏ mặt.

Ân Hách Tể theo dõi cảm xúc trên mặt y một hồi, cúi đầu nói: “Ngươi hối hận sao? Ghét ta sao?”

Lý Đông Hải ngồi xuống bên cạnh bàn, uống một ly trà nhìn hắn: “Nói như thế nào đây? Ta không phải ghét ngươi, ta chỉ là không rõ cảm tình của chính mình, đối mặt ngươi khiến ta nghĩ đến xấu hổ, sở dĩ…”

“Ta cũng không rõ” – Ân Hách Tể thở dài: “Ngươi có mệt không? Theo ta đi ra ngoài một chút, có thể chứ?”

Lý Đông Hải gật đầu

“Vậy đi thôi”

Mặt trời chiều đỏ rực như máu

Hai người cỡi ngựa ra khỏi cửa thành tiến đến thành tây, xuống ngựa rồi chậm rãi đi lên một ngọn núi.

Một bên bước chậm rãi theo sơn đạo khúc khuỷu, Lý Đông Hải một bên hỏi: “Ngươi có tâm sự?”

“Không hẳn”

“Vì trận chiến ngày hôm nay?”

“Ân, Hạ Thừa quả thật không đơn giản”

“Nghĩ không ra phương pháp phá địch sao?”

“Tạm thời không nghĩ tới”

Lý Đông Hải cũng không muốn hỏi nữa

Qua khỏi rừng cây, đi đến một gò đất

“Đây là cái gì?” – y chỉ vào hồ nước tối đen cách đó không xa

“Không biết”

Hai người tiến đến bên bờ hồ, ngồi xổm xuống chăm chú quan sát

“Đây là gì?” – Ân Hách Tể một bên vói tay vào hồ, một bên hỏi

y kéo tay hắn qua, cẩn thận tỉ mỉ quan sát chất lỏng màu đen trên tay hắn, hơi nghiên đầu ngửi ngửi.

Một lát sau, y buông tay hắn: “Nghĩ không ra nơi này lại có dầu mỏ”

“Dầu mỏ? Là cái gì?” – Ân Hách Tể vừa hỏi vừa rửa sạch dịch thể trên tay

“Cái này? Ta không biết nên thế nào giải thích với ngươi, đơn giản mà nói đây là loại dịch thể có khả năng đốt cháy”

“Có khả năng đốt cháy?”

“Đúng vậy”

y nhớ tới thời hiện đại, dầu mỏ là cỡ nào quý trọng, thế nhưng ở chỗ này lại không một ai nhận ra giá trị của nó, không khỏi mang loại ‘thời thế bất đồng, vật cũng không cùng giá trị’ cảm thán.

“Có khả năng đốt cháy…” – Hàn Việt Phong lẩm nhẩm vấn đề này, dùng một cành cây khẽ quấy động dầu mỏ trong hồ. Rồi như nghĩ ra điều gì, hắn đột ngột đứng dậy.

“Chuyện gì vậy?” – y nhìn hành động kì quái của hắn, khẽ thắc mắc

“Ta đã nghĩ ra cách đối phó Hạ Thừa”

“Nga?”

“Theo thám tử hồi báo, lương thảo Hạ quân tồn trữ tại Mi quận, ta sẽ phái năm ngàn tinh binh mang theo thứ này bí mật đến Mi quận, một phen hỏa thiêu lương thảo của bọn họ, như vậy quân tâm Hạ quân tất nhiên đại loạn, cho dù không đại loạn cũng ít nhiều có dao động, như vậy sẽ dễ đối phó rồi” – Ân Hách Tể càng nói càng hưng phấn

“Theo như lời ngươi nói, ta lại nghĩ ra một phương pháp”

“Phương pháp gì?”

“Ngươi hẹn Hạ Thừa tái chiến. Trước  trận chiến một đêm, phái người đến chiến trường Hạ quân trãi dầu mỏ, khi giao chiến thì phóng hỏa tiễn, chắc chắn Hạ quân sẽ bị đốt đến sứt đầu mẻ trán”

“Quả là kế sách thần kì, thế nhưng…” – Ân Hách Tể có một chút cảm thấy không rõ, hỏi: “Cái gì gọi là hỏa tiễn?”

“Ở đầu mũi tên quấn một miếng vải tẩm dầu, khi đốt sẽ thành hỏa tiễn”

“Nga, ngươi vì sao lại biết nhiều như vậy?” – hắn nhìn y, ánh mắt bội phục

“Chuyện này?” – y cũng không biết làm sao trả lời, đành nói qua loa: “ta chỉ là đột nhiên nghĩ đến”

Ân Hách Tể gật đầu: “Hiện tại ta mới chính thức có tâm tình thưởng thức hoàng hôn”

Nhìn mặt trời đã lặn hơn phân nửa, Lý Đông Hải  nói: “Đáng tiếc mĩ cảnh không đợi người”

“Không quan hệ, mĩ cảnh không đợi người, chỉ cần người còn tâm trạng thì điều đó không quan hệ”

“Phải không? Chỉ sợ ‘Nhân diện bất tri hà xứ khứ. Đào hoa y cựu tiếu đông phong.’…” – y cảm thán (Trước sau nào thấy bóng người. Hoa đào năm ngoái còn cười gió đông T_T)(Đã sửa, thanks Ngọc cô nương)

“Ta phát giác ngươi thực sự là…” – Nói được phân nửa, hắn cũng không biết làm sao nói trọn câu

Y dùng ánh mắt khó hiểu, hỏi hắn

“Ta cũng không biết làm sao hình dung, bất quá…”

“Bất quá cái gì?”

“Bất quá…ta nghĩ muốn ngươi” – Nói xong, không đợi y lấy lại tinh thần, Lý Hách Tể một tay kéo y xả nhập trong lòng, không nói một lời hôn môi y.

“Ngô…” – Lý Đông Hải giãy dụa, nhưng rất nhanh cảm giác lửa nóng trong khoang miệng dồn dập, liên tiếp lại mang vị ngọt ngào tràn đến khiến y dần buông xuôi, trầm mê trong nụ hôn nóng bỏng.

Ánh tà dương chiếu lên hai người, in trên mặt đất hai thân ảnh kề sát vào nhau.

.

.

Ngày hôm đó, ánh dương chói chang, Lưỡng quân, lần thứ hai tại sườn núi Phụng An, giao chiến.

“Ân Hách Tể, mấy ngày trước giao chiến bất phân thắng bại, hôm nay nhất định phải có một kết cục” – Hạ Thừa kêu to

“Điều ngươi nói chính hợp ý ta” – Ân Hách Tể hào khí hừng hực

Hạ Thừa đang muốn chỉ huy binh mã liều chết xung phong, chợt thấy Hạ Thượng Hoa thần sắc hoảng hốt, từ phía sau phi ngựa đến.

Hạ Thượng Hoa phóng ngựa đến trước mặt Hạ Thừa, nghiêng người hướng Hạ Thừa thấp giọng nói điều gì khiến hắn nhất thời sắc mặt đại biến.

Bên này Ân Hách Tể nhận được tin chiến thắng từ Hàn Nhật, biết đánh lén Mi quận đã đắc thủ, xa xa thấy Hạ Thừa sắc mặc đại biến, lường trước hắn đã biết lương thảo bị thiêu, cười nói: “Hạ Tướng quân, lương thảo ở Mi quận bị hỏa thiêu phải làm sao đây?”

“Hanh!” – Hạ Thừa nặng nề hừ một tiếng: “Ngươi đừng đắc ý! Đợi lát nữa ta muốn giết cho ngươi hoa rơi nước chảy!”

“Phải không? Nhưng ngày hôm nay ta không muốn bị giết” – Ân Hách Tể một bên nói, một bên phất tay, ra lệnh: “Bắn tên”

Nhất thời hàng loạt mũi tên dày đặc như mưa rơi, bắn đến Hạ quân.

Hạ quân còn chưa rõ vật gì mang lửa đang bay đến thì trạm chính bốc hỏa, hơn nữa thế hỏa cấp tốc lan tràn, nhất thời Hạ quân người ngã ngựa đổ, một mảnh đại loạn, tiếng kêu thảm thiết nổi lên bốn phía.

Ân Hách Tể chỉ huy đại quân thừa thắng xông lên, giết binh lính Hạ quân đang chạy tứ tán.

Một hồi hừng hực đại hỏa cháy sạch, Hạ quân tử thương hơn phân nửa. Hạ Thừa mang theo năm ngàn tinh binh đột phá vòng vây, ngay cả râu mép của hắn cũng bị cháy mất hơn phân nửa, hơn nữa lương thảo bị thiêu, chỉ có thể tụ tập tàn binh bại tướng trở lại Hạ quốc.

Trung tâm Lữ đô thành

Lý Đông Hải nhìn tràng đại hỏa đỏ rực bầu trời, bên tai tựa hồ loáng thoáng truyền đến tiếng kêu thảm thiết, tâm trạng sầu não: “Chiến tranh? Chiến tranh? Vì sao không thể hòa thuận chung sống? Đại nhất thống đến khi nào mới có thể thực hiện? Vì sao nhân loại trăm ngàn năm đều là như thế này? Ai…” – y chán nản, khẽ thở dài.

Advertisements

2 thoughts on “[HPK] Chương 7

  1. Pingback: [Mục lục] Huyễn Phượng Khúc – Nyna | Đông Cung Hách Hải

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s