[Hách Hải – Nhiều Couples] Kỵ luyến tịch mịch – Quyển 1 – Chương 4


~ Chương 4 ~

Editor: Seka

—DO NOT TAKE OUT—

 

Vườn nho vào lúc hoàng hôn thật đẹp, tà dương phủ một màu vàng óng ánh lên khắp mọi nơi, Đông Hải chạy nhảy rõ ràng có chút mệt, mệt mỏi mà dựa trên lưng Hàn Canh, lúc đi qua cột mốc biên giới Hàn Canh thấy Đông Hải nhìn chằm chằm vào nó.

“Ngày mai anh gọi người đem nó bỏ đi, Tiểu Hải về sau có thể cùng Hách Tể đi vào trong đó chơi”.

“Ca, em cùng Hách Tể đều là chuyện quá khứ, tất cả hình ảnh đều dừng lại ở thời điểm đặc biệt đó, 13 tuổi thả diều, 15 tuổi đạp xe, 17 tuổi ở trong vườn nho…”.

Cậu ấy không thể nào đi đến chỗ của em được, dù cho có mua hết vườn nho cũng đều không thể thay đổi được sự thật.

“Ca, em… Đã được 18 tuổi…”.

Đáy lòng Hàn Canh dâng lên cảm giác khó chịu, “Thân thể… Có phản ứng sao?”.

“Ừ, vừa mới đi vào đã bắt đầu cảm thấy đau, sau lại bắt đầu cảm thấy mệt.”.

“Có lẽ là tác dụng trong lòng thôi?”.

“Có lẽ vậy…”.

“Thật sự tin sao? Lời nguyền rủa kia…”.

“Có thể không tin sao? Ai dám chứ?” Đông Hải bất đắc dĩ thở dài.

 

 

Lúc về đến nhà Hàn Canh nhìn thấy Thịnh Mẫn đứng ở cửa, có chút lo lắng bồi hồi, trời chiều phủ lên trên người hắn, mờ nhạt một mảnh.

“Tiểu Hải!” Nhìn thấy bọn họ trở về, Thịnh Mẫn vội vã chạy tới.

“Làm sao vậy? Thịnh Mẫn ca?” Đông Hải mới vừa Hàn Canh từ trên lưng xuống, đã bị Thịnh Mẫn nắm chặt tay trái, tay hắn thực mềm mại, chính là trong lòng bàn tay lại cảm thấy ẩm ướt một mảnh.

“Tiểu Hải, ông nội Kim…” Thịnh Mẫn vừa muốn nói gì, Hy Triệt liền từ cửa chính chạy ra, vẻ mặt vô cùng nghiêm trọng, “Canh, đã xảy ra chuyện, anh cùng Tiểu Hải đi trước, tùy tiện tìm một chỗ…”.

“Hy Triệt! Để cho chúng nó đi vào!” Hy Triệt còn chưa có nói xong, chỉ thấy ông nội vẻ mặt tức giận đứng ở cửa, toàn bộ khuôn mặt che kín không thể nhìn thấy điều gì bất thường.

“Đông Hải, cháu có biết chính mình vừa phạm phải lỗi lầm gì không?” Trong đại sảnh, ông lão chống cây gậy trắng, lưng đứng thẳng đứng ở giữa phòng, ánh mắt sắc bén đảo qua sắc mặt trắng bệch của Đông Hải.

“Dạ biết…” Đông Hải nhẹ giọng trả lời.

Trong đại sảnh dị thường trang nghiêm, tất cả mọi người đều đến đông đủ tựa như đang vây quanh một phiên toàn xử lý tội phạm vậy. Rất nhiều ông lão tóc hoa râm với tư cách là trưởng lão của dòng họ nhìn chằm chằm vào Đông Hải đang đứng phía sau lưng Hàn Canh, chỉ có ông nội Lý được Hách Tể dìu đứng ở một bên lo lắng nhìn.

“Ai cho phép cháu tự tiện rời trang viên?”.

“Ông nội! Vườn nho đã được mua lại rồi!” Hàn Canh tiến lên từng bước gắt gao bảo vệ Đông Hải cả người đều đang run rẩy.

“Cháu im miệng! Không có phép của ta, nó không được phép bước ra trang viên một bước!” Ông lão lạnh lùng đánh gảy lời biện giải của Hàn Canh, “Đông Hải, chính mình nói, cháu có sai hay không?”.

Đông Hải cúi đầu, sợ hãi làm cho từng tế bào trên toàn thân cậu đều run rẩy, cậu biết thứ gì đang chờ đón mình, “Cháu… Sai rồi…”.

“Tiểu Hải!!” Hàn Canh quay đầu đau lòng hô to.

“Người đâu, đem thiếu gia nhốt vào thủy lao một đêm cho ta!” Trải qua cuộc thảo luận với các ông lão, ông nội rốt cục tuyên bố kết quả thẩm lí và phán quyết.

Đại sảnh lập tức ồn ào đứng lên, Hách Tể cùng Thịnh Mẫn đều nóng nảy, đều chạy tiến lên muốn cầu xin.

Hy Triệt đột nhiên bước một bước lớn lên phía trước, “Vườn nho cháu đã bắt Hàn Canh mua lại, hiện nay là thuộc sản nghiệp của trang viên, Tiểu Hải căn bản không thể xem là tự tiện rời khỏi trang viên!”.

“Chuyện này chúng ta nói sau!”.

“Ông nội! Ông căn bản là cố ý muốn chỉnh Tiểu Hải!” Hy Triệt tức giận, không để ý Hàn Canh tiến lên ngăn cản lại tiếp tục cùng ông lão tranh luận. “Vườn nho là cháu bắt Hàn Canh mua, Tiểu Hải cũng là cháu cho Hàn Canh mang đi, ông muốn phạt liền phạt cháu là được rồi!”.

“Hy Triệt! Cháu đừng cho rằng ông không dám bắt cháu!”.

“Tốt! Vậy ông bắt đi! Có bản lĩnh ông cũng bắt cháu nhốt lại 18 năm đi à!”.

“Cháu!” Ông lão bị Hy Triệt chọc giận đến xanh mặt.

“Ông nội! Là cháu mang Tiểu Hải đi, ông muốn phạt liền phạt cháu đi!” Hàn Canh sợ ông lão càng nổi giận về làm phiền đến Hy Triệt, lập tức tiến lên đem Hy Triệt giấu phía sau.

“Hàn Canh anh đừng quản!” Hy Triệt phát hỏa, một phen đấy Hàn Canh ra, “Tiểu Hải có làm sai cái gì chứ!! Từ lúc sinh ra đến bây giờ, nó làm sai cái gì hả? Chỉ là không có cha, nó liền bị hành hạ như vậy sao?!! Hả!!??”.

“Anh!” Đông Hải bị người làm giữ chặt nhúc nhích không được, chỉ có thể đứng tại chỗ hét lớn, “Em không sao, anh đừng như vậy!”.

“Sao lại kêu không có việc gì!? Cái thủy lao kia em làm sao chịu nổi?? Thân thể của em làm sao có thể chịu nổi?!!”.

Mắt thấy Đông Hải cũng bị người dẫn đi, Hách Tể cũng nhịn không được, nhanh chóng chạy đến bên cạnh Đông Hải liều mạng lôi cậu khỏi đám người làm, “Ông nội Kim! Không nên như vậy!”.

“Ngươi ở trong này còn dám nói nhiều lời vậy sao, cho dù là khách cũng phải tuân theo trang quy xử trí!” Ông lão đánh gảy mọi lời cầu xin của tất cả mọi người, lạnh lùng không mang theo nửa điểm cảm tình nói.

“Ông nội!!” Hy Triệt không chút nảy may quan tâm lời cảnh cáo đó, “Tiểu Hải có làm cái gì sai?? Ông nhốt thằng bé 18 năm!! Suốt 18 năm!! Thằng bé có làm cái gì sai??? Cái gì linh hồn quỷ dữ, cái gì phong ấn!! Thằng bé vì cái gì phải chịu đựng những việc đó??!! Chưa từng làm một chút chuyện xấu gì Tiểu Hải vì cái gì phải chịu đựng những việc đó???!!!” Nước mắt không thể khống chế được mà rơi xuống, kiệt sức vì la hét làm cho thân thể hắn không thể áp chế mà run rẩy cả lên, “Tiểu Hải có làm cái gì sai?? Nó sai chính là được sinh ra ở một gia đình như thế này, có một người ông lạnh lùng vô tình thế kia!!”.

“Câm mồm!”.

“Cháu có nói sai sao??” Hy Triệt một phen bỏ ra sự ngăn cản của Khởi Phạm cùng Hàn Canh, tâm tình lo lắng cho Tiểu Hải làm cho hắn không thể khống chế được muốn tiến lên xé rách vẻ mặt băng lãnh của ông lão kia, “Từ nhỏ đến lớn ông có từng quan tâm đến nó không? Đến ôm nó một lần cũng không có!! Nó cũng là cháu trai của ông!! Là cốt nhục do chính con gái ruột của ông sinh ra!!”.

“Người đâu! Đem đại thiếu gia bắt lại!” Ông lão bị lời nói của Hy Triệt khiến cho tức giận, tay chống gậy không ngừng run rẩy.

“Ông nội!” Khởi Phạm cũng nóng nảy, “Hy Triệt ca nói không sai, Đông Hải vô tội!”.

“Được rồi!” Một vị trưởng lão râu hoa râm bộ dáng giống ông lão đi ra, “Đều đừng náo loạn nữa, Đông Hải thiếu gia tự ý rời khỏi trang viên, đây chỉ là khiển trách nho nhỏ, chúng tôi muốn tốt cho Đông Hải thiếu gia cùng Hàn Canh thiếu gia, chúng tôi cũng không hy vọng chuyện tình 10 năm trước lại phát sinh…”.

“Câm mồm!” Hách Tể nãy giờ vẫn chỉ đứng phía trước Đông Hải không nói gì đột nhiên rống lớn một tiếng, “Dẹp cái vẻ giả nhân giả nghĩa của các người đi! Cái gì mà bảo tốt cho Tiểu Hải chứ! Vì tốt cho cậu ấy mà đem cậu ấy nhốt ở trang viên cả một đời người sao? Vì tốt cho cậu ấy mà đen cậu ấy trấn nước không thèm quan tâm sao? Vì muốn tốt cho cậu ấy mà kêu cậu ấy là linh hồn quỷ dữ rồi xa lánh cậu ấy sao? Các người ai cũng đều không có tư cách đứng ở chỗ này thẩm lí và phán xét cậu ấy!! Tất cả các người đều thua thiệt cậu ấy!! Hy Triệt ca nói đúng! Đông Hải có làm cái gì sai? Cho dù 10 năm trước đã xảy ra chuyện như vậy Đông Hải có làm gì sai chứ???! Các người dựa vào cái gì nhốt cậu ấy! Dựa vào cái gì!!!!”.

Trong đại sảnh trong nháy mắt đều im lặng, tất cả mọi người không thể tin mà nhìn Hách Tể tức giận đến đỏ cả mặt, đem Đông Hải gắt gao che chở ở sau người, Hách Tể không có ý thức được, chính mình bởi vì khẩn trương cùng phẫn nộ mà toàn thân run rẩy, tất cả ông lão của Kim gia nhìn dáng vẻ của hắn tựa như muốn ăn sống hắn, Hy Triệt cũng có chút sửng sốt, hắn thật không ngờ con khỉ ngày thường vẫn ngốc nghếch hồ đồ này lại có thể nói ra những lời như vậy!.

Cách bả vai Hách Tể, hắn có thể nhìn thấy Đông Hải ngây người đứng ở sau lưng Hách Tể, một giọt nước mắt rơi xuống…

Không khí vạn phần ngưng trọng, Kim lão gia hít sâu một hơi nhìn về phía Lý lão gia, “Lý đội trưởng, đây là việc nhà của Kim gia chúng tôi đi? Phiền ông quản giáo cháu của mình, không nên xen vào chuyện của Kim gia chúng tôi.”.

Lý Bỉnh Thành sắc mặt không biết vì cái gì có vẻ dị thường bất an, “Tôi đứng ở một góc độ khách quan mà nói, Đông Hải quả thật không có phạm sai lầm gì.”.

“Ông căn bản không phải khách quan đi!” Kim lão gia sắc mặt rùng mình cắt đứt lời nói của đối phương.

“Tiểu Hải!” Đúng lúc này, người làm thừa dịp mọi người không chú ý đã muốn kéo Đông Hải ra cửa, Hy Triệt nhìn thấy trước tiên, xông lên phía trước giữ chặt Đông Hải.

“Ca…” Thanh âm Đông Hải rất nhẹ, chính là lại làm cho trong phòng một trận hít thở không thông im lặng, “Em không có vấn đề gì, chỉ là một buổi tối, vì em làm cho mọi người lo lắng, thực xin lỗi…”.

Nhu thuận mà cúi đầu, không ai nhìn thấy được vẻ thương tâm trên mặt Đông Hải, trong mắt ngân ngấn lệ, bởi vì không muốn bọn họ lo lắng và tuyệt vọng mà chịu đựng.

Vì cái gì mà phải xin lỗi chứ Tiểu Hải, căn bản không phải là lỗi của em, em vì sao lại phải xin lỗi chứ??? Tay Hy Triệt không tự chủ mà nắm chặt…

“Thực xin lỗi ông ngoại, làm cho ông lo lắng.” Thanh âm của Đông Hải vẫn như trước nhẹ nhàng, “Về sau sẽ không… Cháu sẽ… Không đi nữa.”.

Sắc mặt ông lão có chút biến hóa, nhưng mà dường như có một áp lực cưỡng chế nào đó, tay nắm chặt cây gậy không tự chủ mà càng nắm chặt, “Kéo xuống đi…”.

“Ông nội! Ông căn bản không phải người!” Lạnh lùng quăng lại những lời này, Hy Triệt cũng không quay đầu lại xoay người lên lầu.

 

 

-HẾT CHƯƠNG 4-

 

muốn đập cho mấy ông già đó một trận ghê >”<

7 thoughts on “[Hách Hải – Nhiều Couples] Kỵ luyến tịch mịch – Quyển 1 – Chương 4

  1. Pingback: [Trường Thiên] Kỵ luyến tịch mịch | Đông Cung Hách Hải

  2. Ông già vô duyên!! Thuỷ lao, trấn nước?! Là quăng con nhỏ vô hồ nước hả > < WTFishy!! Điên à. Con người ta làm tội tình gì mà đối xử nó như thế?! Chẳng biết em bị lời nguyền gì mà bị đối xử v ToT

  3. Hồ đồ mấy người lớn này nói ko có đạo lý lúc nào cũng muốn trấn áp người khác bảo vệ quyền lợi cho riêng mình. Muốn trốn tránh lời nguyền sao? Muốn giam cầm Hải nhi để rồi nhẫn tâm đẩy Hải nhi vào chổ die các người thâm độc lắm. Thế mà cứ ra vẻ đạo đức giả thôi đáng khinh! Ko ngờ anh nói ra được những lời như thế🙂 thật tự hào mà, Hải nhi chắc ăn là rất cảm động rồi🙂 nhốt Hải nhi như thế chắc là bệnh mất :(( Hải nhi đã nhịn suốt 18 năm, 18 năm ko tự do thật bất công :((

  4. Không đồng ý với hành động của ông lão đó. Nhưng nhìn hành động của ông, thái độ của Hi Triệt với ông,cảm thấy như ông có bí mật gì đó !!!!

    Nhưng thực sự là Hách lên tiếng rồi nha :333 hí hị hình tượng công trong mộng của ta :v

  5. Pingback: [Trường thiên][Hách Hải] Kỵ luyến tịch mịch | Nhẫn Sinh Quán

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s