[KD] Đệ bát chương


.

.

“Dụ Đầu, muốn đi tham gia đại hội võ lâm không?” Giữ lấy Lý Đông Hải, để phòng hắn ngã xuống ngựa, Lý Hách Tể hỏi.

 

“Đi, muốn đi!” Lý Đông Hải vừa nghe liền mừng rỡ kêu toáng lên, Lý Hách Tể vội vàng ôm chặt y.

 

“Hảo, chúng ta đi đại hội võ lâm, nhìn giang hồ.” Lý Hách Tể giục ngựa đi trước, Lý Đông Hải cao hứng hô vang giang hồ giang hồ. Con ngựa chạy vội về phía trước, y nắm chặt một bàn tay hắn, mặc cho con ngựa chạy thật nhanh mà luôn miệng hoan hô. Hắn một tay ôm sát y, một tay nắm dây cương, kẹp chặt bụng ngựa thúc giục nó chạy nhanh chút nữa, làm cho y cười càng lúc càng giòn.

 

“Hách Tể . . . . . phi, phi. . . . . .” Con ngựa càng chạy càng nhanh, nhưng y cũng không sợ hãi, ngửa đầu nhìn Lý Hách Tể, trong mắt là hoàn toàn tín nhiệm. Đối với y, xem ra Hách Tể là cùng các ca ca lợi hại giống nhau, đều là ca ca tốt.

 

Lý Giang cùng Trương má má theo sát phía sau, thấy Lý Hách Tể thần thái nhẹ ôn nhu, Lý Giang cảm thán nói: “Ta lúc trước còn tưởng rằng lâu chủ không thích tiểu Hải nhi. Tuy nói lâu chủ bây giờ vẫn còn không nói nhiều lắm, cũng không bộ dáng cảm xúc, nhưng ở trước mặt tiểu Hải nhi, lâu chủ cùng không giống với bình thường, đã có một ít sinh khí.”

 

“Lý lâu chủ của các ngươi cùng tiểu chủ tử nhà ta có duyên sâu xa. Cho dù người lạnh lùng đến thế nào khi nhìn thấy tiểu chủ tử nhà ta đều không tự giác mà rung động, huống chi là lâu chủ các ngươi, hắn cùng tiểu chủ tử rất hữu duyên .” Trương má má bị tiếng hoan hô phía trước truyền đến bên tai mà không khỏi bật cười, tiểu chủ tử đã nhiều ngày sức ăn rõ ràng gia tăng, bảo nàng không vui sao được.

 

“Nga? Gì sâu xa? Nói rõ nghe một chút đi.” Lý Giang trong lòng vô cùng tò mò hỏi.

 

Trương má má lộ ra nụ cười bí hiểm, nói: “Muốn biết a. . . . . .” Lý Giang lập tức gật đầu.

 

“Hỏi lâu chủ ngươi đi.” Trương má má cười hắc hắc, giục ngựa chạy, Lý Giang tức giận đuổi theo ở phía sau, thẳng kêu, “Trương má má, ngài cái này không đúng, câu chuyện vẫn chưa nói xong mà.”

 

Trương má má lại mỉm cười không nói. Bộ dáng của Lý Hách Tể vào lúc đó, tốt nhất là đừng để cho thủ hạ của hắn biết, nếu không sẽ tổn hại uy nghiêm lâu chủ của hắn.

. . . . . .

Tin tức Lý Hách Tể sẽ tham gia đại hội võ lâm trong lúc nhất thời truyền ra gây ồn ào huyên náo. Có người nói hắn coi trọng ngai vàng võ lâm minh chủ; có người nói hắn muốn năm nay ở đại hội võ lâm mà tưởng thưởng; còn có người nói hắn là vì nụ cười giai nhân mà đến. Tóm lại, là mọi thuyết xôn xao. Khắp nơi đều đoán lý do tại sao khiến Lý Hách Tể đột nhiên quyết định tham gia đại hội võ lâm. Dù sao, Lý Hách Tể xuất hiện sẽ mang đến cho võ lâm tính biến hóa quyết định.

 

Nếu nói những người khác trong lòng tò mò, hiện giờ võ lâm minh chủ Trâu Ngô lại càng tò mò hơn. Trên giang hồ đều biết hắn cùng Lý Hách Tể là bạn tốt, nhưng nếu nói thật ra, hắn một chút cũng không hiểu Lý Hách Tể. Sở dĩ có thể cùng Lý Hách Tể thành bằng hữu, cũng là bởi vì thế hệ trước của hai nhà có quan hệ, chẳng qua ngoại nhân không rõ ràng lắm thôi.

 

“Lý Hách Tể, đứa nhỏ này chẳng lẽ thật sự muốn tới tham gia đại hội võ lâm?” Phụ thân của Trâu Ngô, Trâu Hoàn hỏi. Hắn là bạn tốt của phụ thân Lý Hách Tể, sau khi phụ mẫu của Lý Hách Tể đều qua đời, hắn một mực đem Lý Hàn Xuyên nuôi trong nhà, cho đến khi Lý Hách Tể muốn vì phụ mẫu báo thù, mới đem hắn mang đi.

 

“Ân, trên thư tín của hắn đã nói như thế.” Trâu Ngô đem tín giao cho phụ thân. “Hắn nói chỉ là dẫn người đến xem đại hội võ lâm, cũng không tham dự. Sau khi tới nơi hắn sẽ phái người thông báo. Nếu không hiểu rõ tính tình của hắn, ta rất muốn hỏi một chút, người hắn mang đến phải chăng là phu nhân của hắn?” Trâu Ngô vạn phần tò mò người Lý Hách Tể mang đến là ai, là ai có thể làm cho Lý Hách Tể tự mình dẫn hắn đến xem. Lý Hách Tể chưa bao giờ tham dự qua đại hội võ lâm. Trâu Ngô trong lòng thầm mắng Lý Hách Tể cả thư cũng không nói cho rõ ràng.

 

“Hắn đến cũng tốt, lần này đại hội võ lâm không chỉ… mà còn là luận bàn võ nghệ, lại thêm võ lâm đại sự. Phủ chủ  của ‘Lâm Nam phủ’ Lâm Nam Thượng mấy ngày trước đây quyết định lần này ở đại hội võ lâm sẽ vì nữ tử của hắn là Lâm Nam Uyển Nhi tuyển chọn hiền tế. Xem ra lần này hắn chính là vì Lý Hách Tể mà tới. Uyển nhi là người mà ngươi đã từng gặp qua, là một nữ tử hiếm có, nếu không phải ngươi đã có hôn ước, vi phụ rất muốn vì người mà bàn chuyện hôn sự này.”

 

Lý Hách Tể đã muốn hai mươi sáu tuổi, bên người ngay cả một nữ nhân để bầu bạn đều không có, thân là thế bá của hắn, Trâu Hoàn hy vọng hắn có thể sớm ngày thành gia, cũng như là để an ủi bạn tốt trên trời có linh thiêng.

 

Trâu Ngô trong lòng lắc đầu, Lý Hách Tể là loại người lạnh lùng khó hiểu, người được hắn coi trọng cũng đáng thương lắm a.

 

“Trâu Ngô, nghe nói lâu chủ của ‘ Bán Nguyệt lâu ’ – Úy Thiên muốn tới?” Một tiểu cô nương kéo theo một cô nương khác từ ngoài chạy vào, hưng phấn mà hỏi, phía sau theo một gã nam tử.

 

“Ly cô nương.” Trâu Ngô tiến lên vội vàng đem hôn thê của mình đang thở hổn hển kéo qua, “Tiểu Chiêu không thể chạy, ngươi đừng mang nàng chạy loạn khắp nơi.” Hắn thật hối hận lúc trước đem cái tai họa này mang về nhà.

 

“Ngươi đừng suốt ngày đem Thu tỷ tỷ nhốt tại trong phòng. Ngươi xem sắc mặt Thu tỷ tỷ so với trước kia đã tốt hơn rất nhiều. Ngày ngày ngồi ở trong phòng, muốn tỷ ấy buồn chán đến chết sao?” Lưu Ly cái miệng liến thoắng nói, lập tức nghe được Trâu Ngô hừ hừ vài tiếng.

 

“Ngươi đừng cả ngày cứ nói nói không ngừng như thế. Chẳng ra dáng một cô nương chút nào.” Sau khi nhìn thấy Lưu Ly, Trâu Ngô mới phát giác vị hôn thê của mình thật sự là tốt hơn rất nhiều, tuy rằng nàng có một chân không được nguyên vẹn như người thường.

 

“Thu tỷ tỷ, ngươi đừng nghe hắn. Chiếu theo lời hắn nói, ngươi a, sau này đi hết một đoạn đường chắc phải mất hết nửa ngày.” Lưu Ly một chút cũng không câu nệ, đi đến bên cạnh Trâu Hoàn, ngã chén trà liền uống, bất quá chưa quên cấp nam tử phía sau một ly trước. Trâu Hoàn đứng dậy ly khai, nhường lại nơi đây cho mấy người trẻ tuổi tha hồ mà làm ầm ĩ.

 

“Đại ca, nghe nói người tên Lý Hách Tể kia rất lợi hại, ta phải cùng hắn tỷ thí mới được.” Lưu Ly xoa tay, hưng phấn bừng bừng. Nam tử gật đầu, đối với quyết định của muội muội là hoàn toàn không ý kiến.

 

“Ly Thương, phiền toái ngươi trông chừng tốt muội muội ngươi một chút. Hách Tể cũng sẽ không bởi vì hắn là nữ tử mà nương tay, đến lúc đó mà bị thương, cũng đừng trách ta không nhắc nhở.” Trâu Ngô nói, sau đó cũng “nhỏ giọng” đối vị hôn thê nói, “Tiểu Chiêu, sau này nàng phải cách xa cô nương ta ra một chút, ta cũng không hy vọng ngươi biến thành giống nàng như vậy, một tiểu nha đầu điên.”

 

“Ngô ca, đừng nói như thế, ta thích Lê muội muội, nếu chân của ta không được, ta cũng muốn giống nàng như vậy.” Thu Chiêu thật hâm mộ Lưu Ly không chỗ nào cố kỵ, hâm mộ nàng có thể tùy ý muốn làm gì thì làm.

 

“Ngàn vạn lần không cần, ta là thích ngươi ôn nhu hiền lành. Nếu ngươi biến thành giống như nàng, kia vi phu chẳng phải là thật đáng thương sao?” Trước mặt công chúng, Trâu Ngô không hề e ngại nói vậy làm cho Thu Chiêu trong nháy mắt mặt đều đỏ cả lên, thẹn thùng cúi đầu.

 

“Ta như vậy có cái gì không tốt. Hừ.” Lưu Ly bất mãn nhìn Trâu Ngô, “Ta lại không cần ngươi thích, đại ca của ta thích là được.” Nói xong, nàng còn không quên quay lại hỏi một lần, “Có phải hay không, đại ca?”

 

Ly Thương trong mắt hiện lên ôn nhu, gật đầu.

 

“Ly muội. . . . . .” Thu Chiêu thấy không ổn hô lên, “Các ngươi là thân huynh muội. Loại lời nói như thế cũng không thể tùy tiện nói.”

 

“Ta đều nói mười mấy năm, không có việc gì.” Lưu Ly khoát tay áo, kéo tay đại ca liền hướng ra phía ngoài chạy, “Ta đi hỏi thăm xem người tên Lý Hách Tể kia sẽ đến vào lúc nào, ta nhất định phải cùng hắn so tài với nhau một hồi.” Vừa dứt lời, người cũng chẳng thấy đâu.

 

Thu Chiêu lo lắng địa nhìn theo Lưu Ly đang chạy xa, này hai huynh muội đều đã lớn như thế còn ngủ chung với nhau một cái phòng, nàng phải tìm thời gian thuận tiện hảo hảo cùng Lưu Ly nói chuyện về vấn đề nam nữ, cho dù là thân huynh muội, như vậy cũng cực kỳ không ổn. Trâu Ngô thì không lo lắng về sự thân mật của hai huynh muội kia, điều hắn lo lắng duy nhất chính là làm sao để Lý Hách Tể thủ hạ lưu tình, tha Lưu Ly một cái mạng nhỏ.

 

 

3 thoughts on “[KD] Đệ bát chương

  1. Pingback: [HyukHae ver] Kiếp duyên – Nyna | Đông Cung Hách Hải

  2. Ng ta có Tiểu Dụ Đầu r thúc thúc ơi, thúc mang con gái tới ng ta cũng không chú ý đâu. Thiên hạ ng ta đang ôm trong lòng mà
    =)))) em ngửi thấy mùi hyunh muội văn nha

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s