[MCALTĐ] Chương 14


.

.

 

” Buông! Ta không quen biết ngươi” Cá nhỏ thật vất vả mới tránh khỏi ôm ấp của Lạc, nhìn kỹ chung quanh, cá nhỏ kinh ngạc, bởi vì nơi này là bên ngoài ma giới .

 

Lúc này Lạc Nhạn cũng không có tái tiếp cận cá nhỏ, chính là lạnh lùng thốt: “Lý Đông Hải …… ta là thuộc hạ của phụ thân ngươi…… còn nữa, ngươi chẳng lẽ không muốn gặp Lý Tàn Tâm sao?” (Cha và Phụ thân nó kahsc nhau nhé :3)

 

Vừa nghe đến tên cha, cá nhỏ kích động bắt lấy ống tay áo của Lạc, hỏi:” Cha?! Cha ta xảy ra chuyện gì? Các ngươi đã làm gì cha ta?”

 

” Hừ! Hắn đang rất khoái hoạt ở chỗ của Đại vương.” Vừa nói đến người này, Lạc Nhạn giọng trong trẻo nhưng khuôn mặt lạnh lùng lại rõ ràng hiện ra vẻ ghen ghét. (ghen ó :3)

 

” Ta muốn gặp cha……”

 

” Đương nhiên , huống hồ hiện tại người mà cha ngươi cần nhất chính là ngươi……”

 

” Cha đã xảy ra chuyện?!”

 

” Theo ta đi đi.”

 

Mắt thấy Lạc Nhạn đã muốn cách hắn xa xôi, cá nhỏ vội vàng đuổi theo đến hỏi hắn: “Ta có thể hỏi ngươi chuyện này không, hủy thiên thạch là như thế nào? Là ngươi cố ý hãm hại ta? Làm cho miêu mễ hiểu lầm ta?”

 

” Hủy thiên thạch thật là do Hắc Đế trộm đi, hắn đem viên đá giao cho chúng ta, dùng cái này để trao đổi ma lực vô cùng.” Lạc Nhạn trong giọng nói tỏ ra vô cùng khinh miệt đối với Hắc Đế.

 

Tưởng tượng đến chính mình bị Hách Tể hiểu lầm, cá nhỏ phẫn uất bất bình hỏi: “Thế tại sao phải gá họa cho ta?”

 

Lạc Nhạn không vì cá nhỏ phẫn nộ mà thay đổi sắc mặt, vẫn rất lãnh đạm nói: “Tất nhiên phải có người chịu tiếng xấu thay cho người khác…… Hắc Đế khi đó nói cho chúng ta biết, hậu duệ của Lý Tàn Tâm đang ở trong Bạch Miêu bộ tộc, cho nên chúng ta đã nghĩ đến phương pháp này, dù sao ngươi là một con ngư tinh, lại sinh hoạt tại Bạch Miêu bộ tộc, cẩn thận ngẫm lại, động cơ của ngươi thật sự cực kỳ khả nghi.”

 

“Các ngươi quá đáng!” Cá nhỏ hung hăng đánh một cái vào bả vai Lạc Nhạn, việc này cũng hiếm khi xảy ra vì cá nhỏ trước nay tính cách ôn nhu chưa từng động thủ đánh người.

 

Mà Lạc Nhạn cũng không thèm để ý hành động mạo phạm đó của cá nhỏ, tiếp tục duy trì ngữ điệu bình thản: “Vô phương, dù sao ngươi cũng vĩnh viễn không thể quay về Bạch Miêu bộ tộc, ngươi chỉ có thể sống ở Ma giới này.”

 

”Ta không thể để cho miêu mễ hiểu lầm ta!”

 

” Hừ! Ngươi cho là hắn còn có thể tin ngươi sao? Đừng vọng tưởng! Ngoan ngoãn cùng với cha ngươi sống ở Ma giới đi, đừng hành động ngu ngốc!”

 

Lạc Nhạn một lời như cắt đứt toàn bộ hy vọng làm cho cá nhỏ nhất thời toàn thân mệt mỏi, y không muốn bị Hách Tể hiểu lầm cả đời, bằng không sẽ rất khó chịu! Nhất định phải tìm thời cơ cùng cha cùng nhau đào tẩu, rồi mới quay về Bạch Miêu bộ tộc tìm Hách Tể, nói cho hắn rõ chân tướng của sự việc.

 

Mắt thấy cá nhỏ trầm mặc, bộ dáng có chút đăm chiêu, Lạc Nhạn lại nói:” Ta thẳng thắn nói cho ngươi biết, Bạch Miêu bộ tộc cùng với các yêu tộc khác sớm hay muộn sẽ đoàn kết, rồi mới tập thể đến tấn công Ma tộc chúng ta, muốn gặp lại nhị Thiếu chủ, đợi cho tới khi đó cũng không muộn. Muốn chạy trốn? Nếu bị Đại vương bắt trở về, cha ngươi sẽ gặp nguy thôi!”

 

Thấy suy nghĩ trong đầu mình đều bị Lạc Nhạn nói toạc ra, cá nhỏ bĩu môi, rất không cam lòng nên không muốn đi theo phía sau hắn nữa.

 

Ma giới bên ngoài không khí thật âm trầm, nhưng càng đi sâu vào bên trong, cá nhỏ phát hiện nơi này xinh đẹp giống như là chốn tiên cảnh.

 

Cá nhỏ vừa vào Ma giới đã bị đại thụ đứng sừng sững trước mắt hấp dẫn, nhưng mà vào lúc này, có người lấy tay che hai mắt của hắn lại.

 

” Đó là cây ăn thịt người, khuyên ngươi tốt nhất đừng xem nó nữa !” Là Lạc Nhạn cảnh cáo.

 

” Vậy sao các ngươi không hủy nó đi?”

 

Nghe vậy, Lạc Nhạn nhanh chóng che miệng cá nhỏ, ghé vào lỗ tai y nghiến răng nghiến lợi nói: “Nó được sinh ra cùng với Ma giới, cùng Ma tộc có liên kết chặt chẽ,  nếu nó chết, chúng ta toàn bộ ma tộc sẽ bị diệt vong, nó là rất trọng yếu. Nhưng người này cái gì cũng không tốt, cũng chỉ thêm phiền, nhưng vì tồn vong của Ma giới, chúng ta nhất định phải giữ lấy nó.”

 

Lạc Nhạn vừa mới nói xong, từ trên đại thụ rớt xuống một người.

 

“Diệt?!” Lạc Nhạn lo lắng chạy tới chỗ nam nhân vừa theo trên cây rơi xuống, cũng đưa hắn nâng dậy hỏi: “Tên kia sao lại đối với ngươi… ?!”

 

Cá nhỏ thấy Diệt như vậy cũng hoảng sợ, một nam nhân xinh đẹp như thế, trên người trần như nhộng, da thịt màu mật ong đầy dấu hồng ngân, tựa hồ là bị loại cành gì đó đả thương.

 

“Lạc…… Nó lại vũ nhục ta……” Diệt chính là hướng lạc nhạn tố khổ một chút, lập tức bị nhánh cây của đại thụ cuốn lấy thân thể, chỉ nghe từ trong đại thụ phát ra một giọng nam nhân nghe thật chói tai.

 

“Diệt! Ngươi nhất định là người của ta! Lạc Nhạn ngươi cũng đừng quản…… ngay cả Đại vương ngươi cũng không quản ta, cho nên ngươi cũng tốt nhất là ít đa sự một chút!”

 

Nghe xong câu nói này, Lạc Nhạn vốn định thay Diệt giải nguy nhất thời khuôn mặt lãnh đạm, tiếp theo liền nói:” Diệt, ta không thể giúp ngươi……”

 

Diệt không nghĩ tới Lạc Nhạn lại thỏa hiệp rõ ràng như thế, nhớ tới lúc nãy định đào tẩu, nhưng lại bị nhánh cây thình lình cuốn lấy tay chân, cả người không thể sử lực, lập tức bị kéo đến trên cây, biến mất ở một mảnh lá  giữa cây. Cá nhỏ chính là mơ hồ có thể nghe thấy trong phiến lá cây kia phát ra tiếng kêu mỏng manh, thảm thiết của Diệt:” Không! ngô… ngô!!”

 

“Diệt, tin tưởng ta! Ta sẽ cho ngươi hạnh phúc.” Còn có cái cây kia không ngừng vang lên những lời gợi tình tràn ngập……

 

”Không…… Ngươi mau thả ta…… không cần….. a….ha!!”

 

Đột nhiên, trên cây truyền đến một tiếng rít nhẹ, rồi mới tiếp theo là những thanh âm trừu sáp đầy quỷ dị, tuy rằng không biết là cái gì, nhưng cá nhỏ vẫn là không tự giác che cái lổ tai, không dám nghe thêm nữa……

 

Lạc Nhạn mang cá nhỏ đi vào một gian phòng thật lớn, xung quanh phòng này đều là hắc thủy tinh, xem ra rất có không khí.

 

Ở giữa phòng là một cái giường lớn, trên giường có hai nam nhân đang nằm, nam tử tóc hồng cả người tràn đầy ma khí bắt đầu ngồi dậy, mà người ở trong lòng ngực hắn là một nam nhân bị gấm vóc bao lấy toàn thân, chỉ lộ ra mỗi cái đầu.

 

”Lạc! cho hắn lại đây, ngươi có thể đi xuống !”

 

Sau khi nam nhân tóc hồng trên giường mở miệng, Lạc Nhạn đem cá nhỏ đẩy về phía trước liền biến mất.

 

Càng đến gần, cá nhỏ càng thêm há hốc miệng.

 

Hắn chưa từng thấy qua nam nhân nào đẹp như thế. Tuy rằng ở phía bên trái khuôn mặt có một dấu hoa văn màu đen phi thường rõ ràng, nhưng như thế càng làm cho khuôn mặt hoàn mỹ tăng thêm một chút biến hoá kỳ lạ, mà hắn cả người phát ra một loại tà khí vương giả đầy ma mị, trong trẻo nhưng lạnh lùng như Hách Tể lại hoá ra có điểm khiếm khuyết. (Hách mà TRONG TRẺO Á? =))))

 

“Lại đây! Đến nói chuyện với cha ngươi một chút đi, nhanh lên!!” Nam nhân có điểm lo lắng, đem nam nhân đang được gấm vóc bao lấy trong lòng ngực hé ra ngoài một chút.

 

Nhận ra hơi thở quen thuộc của phụ thân làm cho cá nhỏ nhất thời giải trừ hết thảy phòng bị, không chút lo lắng chạy đến bên phụ thân đang nằm trong lòng ngực nam nhân tóc hồng (= Đỏ), sờ sờ mái tóc của y, hôn môi lên khuôn mặt trắng nõn ấy, thấp giọng nói:” Cha! Là ta! Hải nhi đây!!”

 

Vừa nghe đến cái giọng nói dường như nũng nịu của cá nhỏ, Lý Tàn Tâm vốn đang nhắm chặt hai mắt đột nhiên mở ra, đập vào trong mắt y đầu tiên chính là cá nhỏ. Có lẽ do ly biệt đã lâu, cũng có lẽ do y nghĩ cả đời này không thể gặp lại đứa con thêm lần nào nữa, bởi vậy bất ngờ gặp lại căn bản không thể khống chế tâm tư của chính mình, Tàn Tâm bất giác rơi lệ, một viên ngọc lệ trong suốt theo khoé mắt chảy ra, vừa chạm vào sàng đan chậm rãi biến thành bảo thạch, bảo thạch này so với lúc trước còn trong suốt và sáng lóng lánh hơn, đây là giọt lệ biểu trưng cho hỉ cực quá độ.

 

Điều này đương nhiên làm cho nam nhân tóc hồng rất không hài lòng, hắn rất nhanh kéo Tàn Tâm cùng cá nhỏ rời ra, cả giận nói:” Đủ rồi! Các ngươi mau tách ra cho bổn vương!”

 

Mắt thấy nam nhân thô lỗ nắm chặt cánh tay cá nhỏ, Tàn Tâm không sao chịu nổi, cố gắng bứt lên giọng hát nghiêm mặt nói:” Lượng! Đừng đánh con!”

 

” Ngươi dám mệnh lệnh bổn vương!?” Nam tử tên Lượng trong mắt lộ ra sát ý, bất quá không phải đối với Tàn Tâm, mà là cá nhỏ.

 

Biết nam nhân đang ghen tị với đứa con của mình, Tàn Tâm sửa miệng, dùng ngữ khí hơi chút lễ phép cùng nam nhân nói: “Xin ngươi đừng đánh con ta, bằng không ta sẽ hận ngươi cả đời! Nó cũng là con của chúng ta mà!”

 

” Hừ!” Nam nhân tựa hồ nghe thấy lời nói thật lòng của Tàn Tâm, tuy là có ngàn vạn lần không muốn, nhưng hắn vẫn là buông ra cá nhỏ, tiếp theo lại đối Tàn Tâm giống như là nổi điên lên, gằn giọng nói: “Ngươi hận ta?! Ngươi dám hận ta?!”

 

Tàn Tâm vốn định cãi lại, nề hà thân thể suy yếu, lại liên tục ho khan không ngừng, cá nhỏ vội vàng vỗ vỗ vào lưng Tàn Tâm, rồi mới tức giận nhìn nam nhân rống to: “Ngươi không được hung hăng với cha ta!”

 

” Xú tiểu tử! Dám ăn nói với bổn vương như vậy à?!” Nam nhân đùng đùng nổi giận, hắn đứng lên, cứ việc như thế, thân mình khôi ngô cùng khí thế sắc bén cũng không làm cho cá nhỏ lùi bước. đành rằng là con hắn, nhưng đối với ma hắn, hắn chỉ để ý đến Tàn Tâm của hắn thôi.

 

” Lượng!” Bất chấp ho khan, Tàn Tâm chỉ sợ nam nhân đối cá nhỏ hạ độc thủ.

 

” Mẹ nó! Chết tiệt phụ tử hai ngươi!” Nam nhân hung hăng đạp chiếc ghế dựa một bên ngã lăn quay sau đó liền tức giận bỏ đi ra ngoài, cũng không quên nhìn cá nhỏ cùng Tàn Tâm liếc mắt một cái.

 

Chờ nam nhân đi không bao lâu, Tàn Tâm lại mở miệng .

 

” Hải nhi, cha không ngờ còn có thể tận mắt gặp ngươi…… ha hả… Ngươi thật xinh đẹp….” Tàn Tâm cứ lấy tay vuốt mãi khuôn mặt của cá nhỏ, trong lòng vô hạn cảm khái.

 

Lúc này cá nhỏ vô cùng trấn tĩnh, mỉm cười đem Tàn Tâm an trí ở giường, thay hắn đắp cái chăn, chuẩn bị cho tốt vị trí gối đầu: ” Cha! Ngài đừng nữa nói chuyện nữa, phải nghỉ ngơi nhiều hơn !!”

 

” Ân.”

 

” Có đói bụng không?”

 

” Không…… ân……” Tàn Tâm vừa mới lắc đầu, trong bụng lập tức rất không nể tình kháng nghị vài tiếng.

 

” Ta đi ra ngoài hỏi bọn hắn có thức ăn hay không.” Cá nhỏ nói xong đang muốn đi ra ngoài, lại bị Tàn Tâm bắt được áo.

 

” Không!” y suy yếu nói: ”Ta không nhận bất kì cái gì của bọn họ nữa, ta tình nguyện chết…! khụ khụ……”

 

” Cha, ngài đừng kích động a!! Không ăn đồ vật này nọ sẽ chết, ngài không cần Ngư nhi nữa sao?”

 

” Ta…… đáng giận! Thủy Lượng… hắn cư nhiên thật sự bắt ngươi đem về đây!”

 

Cá nhỏ lắc đầu, kỳ thật hắn còn muốn cảm tạ Lạc Nhạn đã bắt y đưa tới đây, bởi vì nhờ vậy, y cuối cùng có thể gặp lại phụ thân, hơn nữa phụ thân ánh mắt phục hồi như cũ, còn nhìn thấy được bộ dáng của mình.

 

” Đem hắn về đây cũng đều là vì ngươi! Nhìn xem bộ dáng dở sống dở chết của ngươi, ngươi tưởng nhìn thấy ngươi sa sút như vậy, ta sẽ khoái hoạt sao? Còn có, ngươi thật nghĩ để bảo trụ tính mạng cho ngươi đơn giản lắm sao? Ta nói cho ngươi biết, ngươi tốt nhất đừng như thế dễ dàng muốn đi tìm cái chết, bởi vì mạng của ngươi, coi như là đứa con của ngươi cứu! Hắn vì thuốc cứu ngươi là hủy thiên thạch, mà hiện tại đều bị người của Bạch Miêu bộ tộc cho rằng là người đã trộm nó!”

 

Không nghĩ tới Thủy Lượng trở lại nhanh như thế còn nói nhiều đến vậy làm cho Tàn Tâm cùng cá nhỏ nhất thời ngây ngốc, chỉ vì Thủy Lượng nói ra những lời này làm cho hai người lại không thể tin được, hai mặt nhìn nhau.

 

Thủy Lượng cầm trên tay một cái bát, bên trong hẳn là cháo.

 

” Nói lầm bầm…… Tiểu hài tử! Ngươi có thể đến cách vách phòng đi!” Thủy Lượng dường như đã hồi phục lại cảm xúc, không còn kích động, bình tĩnh liếm liếm môi, trước cùng cá nhỏ nói chuyện sau đó lại nhìn Tàn Tâm nghĩ  “Bởi vì thời gian kế tiếp là của ta với cha ngươi ……”

 

” Ta không đi, ta phải ở bên cạnh lo cho cha ta!!”

 

Không để cho cá nhỏ xen vào, Thủy Lượng đưa hắn kéo ra, sau đó quay ra phía ngoài khoát tay nói:” Lạc! Dẫn hắn đi ra ngoài!”

 

” Không cần!!! Ngươi không được thương tổn cha ta!!!” Cá nhỏ mới nói những lời này, Lạc Nhạn đã xuất hiện đưa hắn mang đi ra ngoài.

 

” Hải nhi, đừng lo lắng cho ta……”Nhìn cá nhỏ từ từ biến mất, Tàn Tâm thản nhiên nói.

 

” Tâm…… ăn cái này đi……”

 

“……”

 

Một phen trầm mặc……

 

3 thoughts on “[MCALTĐ] Chương 14

  1. Bạn cha tên Tàn tâm =3= hẳn là thế. Quan hệ phức tạp. V Hải là con ruột của thằng cha Ma Vương hả :3
    thằng Hách là trùm ngu =.= hiểu lầm con ng ta thiệc hả? Nó bị gì r sao

  2. Pingback: [mục lục] Mèo con, ăm luôn ta đi – Nyna | Đông Cung Hách Hải

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s