01. Half – Nhu Nhi


Title: Song Song.

Disclaimer: Nobody is mine.

Writer: Nhu Nhi

Rating: K

Genre: OOC

Characters: DongHae, HyukJae, EunHyuk,…

Summary:

Ai cũng biết, hai đường thẳng phân biệt chỉ có nhiều nhất một điểm chung. Còn chúng tôi, là song song.

Note: Vâng, cái mà con Nhu đã đặt gạch từ tháng 2 đây ạ. Xin lỗi nhưng cực kì vớ vẩn, nếu đọc tinh một chút có thể thấy được có một sự khác nhau “nhè nhẹ” giữa hai đoạn nào đấy :v

Viết lâu rồi, nhưng bây giờ mới thèm lôi lên đây. Không phù hợp với không khí giáng sinh lắm nhưng nó cũng… lạnh nên thôi, đọc tạm.

 

01 – Half.

 

Niềm vui sướng và hạnh phúc nâng từng bước chân đã vô cùng mỏi mệt sau một ngày tập luyện của tôi trên hành lang rộng vắng người.

“Hyukie à, công ty đã xác nhận ngày rồi này!”

Một bàn tay cầm tờ giấy quyết định tương lai của cả mười hai người, bàn tay còn lại nhanh chóng xoay tay nắm cửa bằng kim loại lạnh buốt, tôi mở cánh cửa phòng tập và vẫn như mọi ngày đông khác, một cậu bé lười biếng cuộn mình trong ổ chăn tròn trên chiếc ghế băng góc trái phòng tập.

Tôi thích ngắm cậu bé này say ngủ. Hàng mi đen luôn nhắm nghiền như bảo rằng tôi đang ngủ rất say đấy, đừng đụng vào tôi. Khuôn miệng thỉnh thoảng lại vẽ lên một nụ cười mỉm, Hyukie à, đang mơ thấy gì vậy? Mỗi lần cậu bé này thức dậy, tôi đều tò mò hỏi xem cậu ấy đã mơ thấy gì thú vị lắm sao mà cười đến toét miệng như vậy. Nhưng bạn biết không, đáp lại tính tò mò khó có thể bỏ được của tôi chỉ là một ngón trỏ đưa lên miệng làm dấu “bí mật”.

Cái vòng tròn – hỏi rồi “bí mật” cứ lặp đi lặp lại hàng ngày khi tôi đi mua đồ ăn cho các hyung về và ngồi chống cằm nhìn Hyukie ngủ. Tính tò mò là khó bỏ, nhưng sự kiên nhẫn thì lại dễ dàng mất tăm. Đã có lần phép cộng của hai việc đối lập trên khiến tôi phát cáu. Thực sự là bực mình khi bạn hỏi ai đó cái gì rồi người ta không nói, bực mình hơn là hôm nào cũng vậy và tôi không có khái niệm về sự “bí mật” giữa mười hai con người này.

Không biết như vậy có được gọi là trẻ con không khi mà có lần tôi đã quay ngoắt rồi bỏ ra khỏi phòng tập khi HyukJae kết thúc hai từ “bí mật”. Thừa nhận rằng tôi không chỉ như vậy một lần, rất nhiều là đằng khác, nhưng rồi sau đó HyukJae sẽ chạy theo, gọi, và nói một đống thứ loạn thất bát tao trên đời khiến tôi chẳng thể nào giận được nữa.

Ừm, có lẽ tôi không nên gọi HyukJae là “cậu bé” đâu nhỉ, dù gì thì tôi cũng kém HyukJae đến nửa năm tuổi. Nếu HyukJae là “cậu bé” thì tôi sẽ là gì?

Tiếng lạch cạch phát ra từ những chiếc vali bị kéo đi thật nhanh đến mức không thương tiếc đệm theo tiếng bước chân của mười  người chúng tôi trên vỉa hè phủ trắng tuyết. Đôi vai tôi đã mệt nhừ vì phải đèo thêm một cái balo to bự. Tôi biết không chỉ tôi mệt, mười một người còn lại cũng đã luyện tập cả ngày hôm nay. Đáng lẽ chúng tôi đã có một buổi ăn uống linh đình mừng ngày ra mắt bất chấp túi tiền ít ỏi của mười hai cậu thực tập sinh nhưng để kịp thời gian hai tuần nữa, chúng tôi phải gác lại buổi tối thiên đường đó và gấp rút thu dọn đồ dùng đến ngôi nhà chung này.

JungSoo hyung nhận chùm chìa khóa từ anh quản lí, khuôn mặt rạng rỡ mở cánh cửa ngôi nhà của chúng tôi.

Hyung nói là sẽ nhường hai đứa nhỏ chúng tôi chọn phòng mình thích.

Tôi đã định kéo anh vào căn phòng thứ hai dãy hành lang bên phải. Nhưng chỉ một giây sau đó, những lời tôi định nói đã bị cuốn đi đâu mất.

Tôi đi theo anh, tôi đã đứng đó khi anh chỉ vào căn phòng bên phải cuối dãy hành lang.

“Nhỏ quá, lạnh nữa.” – Tôi nói sau khi xem xét một loạt những thứ trong phòng, giường đôi với ga màu trắng, một bàn gỗ và một tủ quần áo. Sẵn sàng kéo anh sang phòng tôi đã chọn, nhưng tôi lại một lần nữa chưa kịp nắm lấy bàn tay anh khi anh đưa tay chỉ về phía bên cạnh.

“Cửa sổ.”

Câu trả lời, chỉ một câu trả lời duy nhất cho bao nhiều lần tôi hỏi tại sao anh lại thích căn phòng này là hai từ “cửa sổ”. Một câu trả lời không mấy liên quan, mà thực ra là không chút nào liên quan. Căn phòng thứ hai dãy hành lang bên phải cũng có cửa sổ, tất nhiên còn có thêm lò sưởi và rộng hơn chỗ này nữa.

Tuy vậy, tôi vẫn im lặng và làm theo những gì anh bảo. Tôi biết anh chẳng bao giờ quyết định cái gì mà không có lý do, vậy nên chúng tôi đã chọn căn phòng cuối hành lang này trước sự ngỡ ngàng của mười con người còn lại.

Tôi nói “Cửa sổ” khi ai đó hỏi tại sao tôi chấp nhận ở phòng này rồi chỉ biết cười khi bị hỏi tiếp. Với người khác, câu trả lời này có thể thật là ngu ngốc, nhưng với tôi, nó có một sức thuyết phục kì lạ. Hãy coi như bạn đi học, thầy giáo giảng một định lý nào đó mà bạn không tài nào hiểu được bản chất nhưng khi được hỏi, bạn vẫn có thể nói lại y như vậy. Tuy không biết tại sao nhưng ít ra bạn vẫn biết là nó đúng.

Buổi sáng ngày 5/11, mười hai con người lần đầu tiên được ngủ dậy muộn sau gần mười năm huấn luyện vất vả.

Tôi mở đôi mắt mình và được chào đón bằng ánh nắng hiếm hoi hắt vào từ cửa sổ trong một ngày đông.

Chiếc giường bên cạnh trống không với những chăn, gối vẫn bị vứt lộn xộn. HyukJae không bao giờ gập chăn khi ngủ dậy, đơn giản vì anh ấy bảo tối lại ngủ nữa mà! Lúc anh ấy chán nản giải thích lý do đến lần thứ hàng nghìn, mười một người còn lại gồm cả tôi chỉ biết nhìn nhau cười vì cái tính lười biếng và lý luận cùn của con người trước mặt này.

Buổi sáng thứ bảy, tơ hoa màu trắng ngẩn ngơ đáp xuống bục cửa sổ, bám vào hai cánh cửa mở toang, chậm rãi tan, chuyển mình thành làn nước lạnh buốt thấm mờ lớp kính trong suốt. HyukJae ngồi lọt thỏm giữa đống chăn dưới bục cửa, hai mắt lim dim sau khi vỗ đầy cái bụng với cơm quận và trà sữa.

Thời gian dừng lại, mọi thứ im lìm và lòng tôi nhẹ nhõm hơn.

Những lúc như thế này không nhiều, và càng hiếm hoi thì mọi người càng mong muốn có nó.

Tiếng cánh cửa các phòng lần lượt đẩy ra phía ngoài. Tám giờ sáng và tiếng nói chuyện, cười đùa, đôi khi quát tháo lấp đầy căn nhà. Chul hyung sẽ lượn ra lượn vào nhà bếp, chỉ chỉ cái này cái nọ xem Wookie và Han hyung làm cơm, Wonnie sẽ đọc một đoạn nào đó trong cuốn kinh thánh, YoungWoon hyung sẽ ra cửa lấy báo, JongWoon hyung mở tivi rồi ngồi xuống cạnh Bummie nghe tin tức buổi sáng, DongHee hyung và Minnie sẽ ngồi dựa vào nhau, ôm gối mơ màng tận dụng nốt chút thời gian để chợp mắt trong khi JungSoo hyung thì tất bật khắp nhà bảo lũ em chuẩn bị cho ngày mới.

Những bàn chân trần chạm lên sàn gỗ, mọi người kéo nhau vào một chỗ. Tôi và HyukJae vẫn ở trong căn phòng nhỏ nhất này, chờ đến lúc Chul hyung mở cửa gọi hai đứa ra bằng cái giọng nửa ra lệnh nửa đe dọa. Tôi sẽ đứng lên kéo tay HyukJae ra ngoài mặc cho anh có kêu rằng mình vừa ăn trước mọi người rồi. Anh bảo mình ăn nhiều lắm rồi khi tôi gắp vào cái bát của anh bên cạnh mình thứ gì đó nhưng ai thèm tin chứ, anh vẫn gầy nhất trong nhóm đấy thôi.

6/11 và lần đầu tiên trên sân khấu. Một cảm giác thật khác, không giống như tôi từng tưởng tượng. Thay đổi kiểu tóc với màu nhuộm, phủ lên mặt lớp trang điểm tỉ mỉ, khoác những bộ trang phục trước đây chưa từng có, ánh đèn sân khấu chói mắt, tiếng hò reo – cuồng nhiệt và cả chê trách. Có cái gì đó khiến tôi hoảng sợ, tôi nghe tim mình trật một nhịp. Một vòng tay ôm lấy tôi…

26/8/2006, Super Junior 13 thành viên và U. Như bắt đầu một lần nữa, lại là lần đầu tiên, khi chúng tôi nhận được giải thưởng trong chương trình. Lại có một vòng tay nữa ôm lấy tôi, thêm thứ gì đó ấm nóng làm ướt cả vai áo. Tất cả những gì còn lại lúc đó là nước mắt của mười ba người trong tiếng vỗ tay, reo hò của fan. HyukJae khóc, khóc rất nhiều như một đứa trẻ lạc mẹ. Tôi cũng muốn ôm lấy người kia như anh đang làm, nhưng trong phút chốc tôi nhận ra mình cũng đang để nước mắt làm nhòe lớp trang điểm. Vẫn là không đưa tay lên được…

Hyunie không giống với em út truyền thống Bummie, cậu nhóc rất nghịch ngợm và chẳng hề sợ các hyung. Ngay ngày đầu tiên nó đến kí túc xá, DongHee hyung đã bị đuổi ra khỏi phòng, thay vào đó là KyuHyun maknae cùng phòng với SungMin hyung. Thật tội nghiệp cho DongHee hyung từ hôm đó phải ngủ chung với Wonnie, ai cũng biết là hyung ấy khó có thể chịu được khi bị Wonnie đọc kinh thánh không ngừng bên tai.

HyukJae thường thức dậy sớm vào những buổi sáng hiếm hoi chúng tôi không có schedule. Khi ấy tôi lại được nằm bẹp trong đống chăn, lười biếng hé mắt xem anh làm gì đó bên bậc cửa sổ.

Đến bây giờ tôi vẫn chưa hiểu được, rốt cuộc khung cửa sổ này có gì đặc biệt…

Một vài lần, tôi sẽ xuống giường và đến ngồi bên cạnh anh dưới ô cửa. Cả thế giới ở đây, thật gần, hai cực trái đất chỉ cách nhau một vòng tay. Tôi thích cảm giác lúc này, thứ gì đó thật khó diễn tả. Buổi sáng, sẽ lại có tiếng MC trên tivi ngoài phòng khách, tiếng DongHee hyung với Minnie tranh nhau kẹo và bánh ngọt, tiếng ai đó đặt chiếc cốc sứ lên mặt bàn kính trong suốt, tiếng cơm chiên chín dần trong chảo, tiếng bánh mì nướng vỡ vụn trong máy, cả tiếng leng keng như thủy tinh vỡ của chuông gió hình hoa lê trong suốt. Tôi thích cả âm thanh hai người chúng tôi nói chuyện, như tiếng vĩ cầm xoáy cùng tiếng dương cầm tạo thành một bản nhạc đặc trưng chỉ có hai người mà chẳng cần bất cứ khuông nốt soạn trước nào.

Những buổi sáng trong trẻo cuối đông, căn phòng luôn có nắng. Dưới lớp nắng vàng nhạt, anh sẽ tựa đầu dưới khung cửa, tròng vào một chiếc áo goody với mũ lụp xụp trên đầu. Tôi sẽ là một cái áo bông khoác hờ, co rúm ở bên cạnh. Tôi thích im lặng quan sát nước da của anh sáng lên dưới màu nắng. Rạng rỡ, xung quanh anh là một khoảng không sáng chói khó nhìn rõ. Đôi lúc tôi so sánh màu da của hai người với nhau, anh sẽ bảo rằng chẳng có gì khác biệt.

Nhưng. Anh không thấy được những gì tôi thấy…

HyukJae của những buổi sáng rảnh rỗi trong trẻo luôn khác với EunHyuk của những buổi sáng bắt đầu với schedule dày đặc. Tôi luôn là người thức dậy sớm hơn, chuẩn bị mọi thứ rồi đến bên giường gọi anh dậy. Và HyukJae sẽ lại luôn quay mặt sang bên kia, kéo chăn che kín đầu lại, không quên kéo tôi cùng nằm xuống luôn. Gầy quá, toàn xương, ôm chẳng thích tẹo nào! Tôi luôn phàn nàn vậy mỗi khi vòng tay ôm cậu bé bên cạnh vào lòng. Chúng tôi thường có năm phút như vậy, anh nắm lấy tay tôi và tôi tựa đầu sau lưng anh. Tôi đã từng có lúc muốn nằm luôn như vậy, có ai muốn rời khỏi giường để lao đầu vào đống công việc lu bù kia rồi nhận lời rầy la chứ? Nhưng tôi vẫn chẳng bao giờ kịp quyết định sẽ mặc kệ những gì sắp tới trước khi EunHyuk ngồi dậy và kéo tôi ra khỏi phòng, đến cái thế giới ồn ào ngoài kia.

Bữa sáng chỉ là năm phút với bánh mì hoặc cơm thừa từ hôm qua, đôi khi chúng tôi còn kịp uống một ly cafe để chống lại cơn buồn ngủ sẽ đeo đẳng cả ngày dài. Anh quản lí mở cửa, bước ra ngoài không phải là Park JungSoo, Kim HeeChul, HanGeng, Kim JongWoon, Kim YoungWoon, ShinDongHee, Lee SungMin, Lee HyukJae, Lee DongHae, Choi SiWon, Kim RyeoWook, Kim KiBum, Cho KyuHyun. Dưới ánh đèn sân khấu, mười ba con người, mười ba thần tượng hàng đầu, sẽ chỉ còn leader LeeTeuk, Heenim 4D, YeSung với giọng hát tuyệt vời, HanKyung không thể nói tiếng Hàn, KangIn mạnh mẽ, Dong Dong ham ăn, Minmin dễ thương, Siwon lịch lãm, Wook đậu nhỏ, Bum bánh bao, KyuHyun gian manh, DongHae cá ngố và EunHyuk nhí nhố như trẻ con. “We are Super Juni-or~!” Không còn chỗ trống cho bất kì con người mệt mỏi nào.

Áp lực, khẩn trương, vội vàng, schedule tăng theo từng ngày, những giấc ngủ ngắn ngủi trong các lần di chuyển, tiếng chuông điện thoại liên tục, tiếng giục giã từ đầu dây bên kia và câu trả lời từ bên này, khi đóng máy sẽ là tiếng không khí nén căng cùng tiếng thở mệt mỏi.

Tôi sẽ ngồi ở chiếc ghế trên hàng thứ hai bên cánh trái, anh ngồi ghế đầu tiên bên cánh phải. Dựa đầu vào cửa kính, tôi thích ngắm anh thơ thẩn nhìn ra bên ngoài. Ánh đèn đường phủ lên nước da trắng màu vàng cam mệt mỏi. Trong xe không bật đèn và xung quanh anh là một khoảng mờ nhạt khó nắm bắt. Nó giống những sáng sớm anh ngồi một mình dưới ô cửa sổ, tất cả mọi thứ xung quanh đều biến mất, cả thế giới chỉ còn anh với ánh sáng chói lòa hoặc mờ nhạt. Tôi có cảm giác anh không thuộc về thế giới này, một thế giới với công việc và con người tất bật.

Một thực thể nửa người nửa thiên thần…

Anh không thấy được những gì mà tôi thấy…

Xe dừng và cánh cửa mở. Một câu nói “Hwaiting!”, mọi thứ lại bắt đầu xoay theo đúng vòng quay của nó.

Tôi có nhiều thứ muốn nói. Nói với cậu bé Hyukie, EunHyuk nhí nhảnh hay là HyukJae tôi vẫn lặng nhìn mỗi khi anh say ngủ? Tôi cũng chẳng biết. Có người từng nói rằng, đừng giữ bí mật cho riêng mình quá lâu, lâu đến khi không còn kịp nữa, bí mật sẽ biến thành hối hận.

Có lẽ đúng. Bảy năm cùng nhau đứng trên sân khấu, sống bằng tiếng hò reo cổ vũ. Cổ vũ mỗi khi chúng tôi biểu diễn, hò reo mỗi khi chúng tôi nói một câu nói ngọt ngào. “Các tiểu bảo bối của tôi!”, một câu nói như vậy. Hoặc chẳng hạn – fan service. Để tự tạo cho mình cái vỏ bọc hoàn hảo, người ta phải tỉ mẩn tô vẽ từng chút từng chút một, từ khuôn mặt đến giọng hát, từ trang phục đến lời ăn tiếng nói. Trong đó luôn có những thứ quan trọng hơn, trong làng giải trí mà các fan chủ yếu là những cô bé tuổi vị thành niên này thì khuôn mặt quan trọng hơn giọng hát, trang phục nổi bật bắt mắt quan trọng hơn cách đối nhân xử thế. Và quan trọng nhất, vẫn là fan service. Nếu không muốn nói trắng ra đó là cách bòn rút tâm hồn và tiền của tập đoàn fan hùng hậu sẵn sàng làm mọi thứ vì thần tượng như những con chiên ngoan đạo sùng bái chúa thì fan service có thể coi là cách thần tượng cưng chiều và làm hài lòng fan của mình. Có thể ai đó mỉa mai, nhưng những anti fan thì bảo đó là một-loại-bán-thân!

Cũng không quan trọng với tôi lắm, tôi biết mình có các fan và cuộc đời của tôi phụ thuộc vào những người này. Bảy năm, tôi sống bằng fan service, với anh. Mọi người vẫn hay gọi chúng tôi là EunHae couple và ti tỉ những cái tên thân thương khác. Fangirl trung thành gán ghép chúng tôi, tôn những thứ họ tin lên làm vương đạo. Một thứ vương đạo đầy ảo tưởng lại có vẻ ngoài cực kì chân thực, chân thực đến nỗi chính tôi đã bị lừa. Tôi cứ tưởng rằng chúng tôi có thể mãi sống như thế, mãi làm một thứ vương đạo khờ dại kia.

Nhưng không.

Đừng giữ bí mật cho riêng mình quá lâu, lâu đến khi không còn kịp nữa, bí mật sẽ biến thành hối hận.

Tôi có thể biện hộ, biện hộ rằng tôi chỉ lầm tưởng và tôi chẳng có bí mật gì cả. Không có bí mật sẽ không có gì để giữ. Không có gì để giữ sẽ không có gì để sợ. Không có gì để sợ sẽ không có gì để trốn tránh. Không có gì để trốn tránh sẽ không có gì để chạy. Không chạy sẽ chẳng vấp ngã.

Tôi thấy mình vấp ngã giữa đống bùn lầy lội, mắt mờ đi nhưng vẫn chẳng mất một phần ý thức. Đau. Nên sẽ tỉnh. Lồng ngực phải con người vốn chẳng có nhịp đập nào, trống rỗng. Ấy mà cả lồng ngực trái của tôi cũng chẳng còn gì. Tôi còn chẳng biết mình đang đau ở đâu. Buồn cười thật.

Cô ấy rất xinh, rất đáng yêu, hát cũng rất hay, rất nổi tiếng. Tôi đã từng tin hai người sẽ hạnh phúc, đợi một ngày được gọi một tiếng “chị dâu”. Cho đến buổi tối hôm ấy, anh về nhà trong bộ dạng lếch thếch đầy mùi rượu. Tình nghệ sĩ vốn chẳng được bền lâu.

Có lẽ khi anh co mình lại trong ổ chăn ấm áp to xụ kia, tích tắc nào đó đã biến EunHyuk trở thành cậu bé Hyukie ngày xưa.

Tôi len lén nhìn sang bên cạnh. Có lẽ không nên thì hơn, tôi không muốn thấy cậu bé đó yếu đuối một chút nào.

Nén tiếng thở dài mà cố gắng ngủ, tự nhủ rằng ngày mai có schedule dày đặc, thế mà mắt cứ mở thao láo hướng lên trần nhà. Nhìn lên lại thấy hàng loạt những đường xiên xẹo xoẹt qua nhau, to nhỏ đơn mỏng đều có nhưng chỉ có ba đường thẳng lọt vào trong mắt.

Ba đường thẳng song song, không có điểm chung. Tôi tự hỏi song song hay giao nhau tốt hơn nhỉ? Có lẽ là song song. Ai cũng thừa nhận rằng hai đường thẳng phân biệt chỉ có suy nhất một điểm chung, chúng nằm trên cùng một mặt phẳng nhưng lại chạy về hai hướng khác nhau. Để rồi ngang qua nhau, gặp nhau một lần rồi không quay đầu lại mãi mãi. Song song, cùng một mặt phẳng hoặc là không, chúng vẫn cứ song song. Cũng là đi về hai hướng khác nhau nhưng sẽ không có gặp mặt, nên không tồn tại chia ly.

Tôi thấy mình ở giữa, cái đường thẳng mỏng manh mờ nhạt không biết đầu đuôi kia. Tôi lại thấy một EunHyuk, một đoạn thôi, có đầu và có cuối, như thể một ngày nào đó EunHyuk sẽ biến mất khi đoạn thẳng kia đi hết giới hạn của nó. Nhưng tôi lại thấy anh, thấy cậu bé kia. Một đường thẳng bên cạnh cứ chạy xa tít tắp, song song với đường thẳng của tôi. Tôi ở giữa, hoảng loạn và lạc mất phương hướng.

Tự nhiên mắt tôi cũng cay xè. Ai, đóng cửa rồi mà gió đêm vẫn vào được sao?

Lại nữa rồi, anh không thấy được những gì mà tôi thấy…

Luôn có một dòng tít to đùng chói mắt dành cho những tin sốt dẻo trên mặt báo, mỗi ngày mỗi giờ cập nhật không nghỉ. Người ta muốn xem cái gì hot, cái gì nổi, cái gì giật gân hôm nay để thỏa cái tính hóng hớt đàn đúm thị phi. Nhưng tất cả chỉ dừng lại bằng những từ ngữ hời hợt trôi nổi trên mặt báo. Ngay ngày mai, họ sẽ bỏ dòng tít màu đỏ trên báo hôm nay để chạy theo một vụ sốt dẻo mới được đào lên. Người ta chỉ thích đứng trên miệng hố xem nạn nhân bị rơi xuống dưới, chẳng ai rảnh tay đào bới tiếp hay kéo người dưới hố lên. Vụ lùm xùm lần này của nhóm cũng vậy, công khai hẹn hò rồi công khai chia tay. Không ai ngăn được miệng thiên hạ, đành cho họ nói thôi.

Tôi lại ngẩn ngơ thắc mắc về điều đặc biệt ở khung cửa tràn ngập ánh nắng mỗi buổi sớm mai.

Tôi lại ôm mảnh da bọc xương nào đó, suy nghĩ xem có nên bỏ mặc những thứ sắp tới hay không.

Tôi lại tiếp tục ngồi đối diện, đếm từng bước xem hai cực thế giới hiện giờ cách nhau bao nhiêu.

Tôi lại tiếp tục tựa đầu ở ô cửa kính thứ hai bên cánh trái, lặng nhìn ai đó bên kia, dưới màu đèn đường vàng cam mờ nhạt.

Tôi lại mở mắt nhìn lên trần nhà, bị ba đường thẳng song song đó thôi miên cả đêm không ngủ mặc dù mắt đã cay xè.

Tôi lại tiếp tục giữ một bí mật, sợ rằng ngày nào đó sẽ ngã một lần nữa mặc dù đã biết hối hận là thế nào.

Tôi thấy thế giới dài hai bước chân. Bắt đầu là tôi, bất động. Bước thứ nhất là EunHyuk, bước tiếp theo là HyukJae. Kết thúc là cậu bé đó, vẫn bất động. Có phải chăng, EunHyuk và HyukJae ngày càng lớn. Vậy nên, khoảng cách giữa tôi và cậu bé kia càng ngày càng xa?

Đằng kia là thiên đường, gần một bước là thiên thần, ngay trước mắt là con người, và nơi đây là vực thẳm. Thiên đường và vực thẳm luôn tồn tại song song. Cao và thấp, sẽ chẳng có một điểm chung.

Sáng sớm vươn mình khi nghe tiếng cốc men sứ chạm mặt bàn kính lạnh buốt. Tôi thụt đầu dưới lớp chăn bông ấm áp, ngẩn ngơ khi phát hiện bông tuyết đầu tiên vừa đáp xuống bên bậc cửa sổ.

Một căn phòng, hai đường thẳng song song. Một nửa thôi, anh có thấy những gì em thấy không?

01 – End.

 

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s