[KD] chương 12 + 13


CHƯƠNG 12

“Hách Tể. . . . . .Hách Tể. . . . . .” Lý Đông Hải ôm lấy Lý Hách Tể kêu không ngừng, giống như vừa phát hiện được bảo tàng, dị thường hưng phấn.

 

“Dụ Đầu muốn cái gì?” Mang Lý Đông Hải  đến bên cạnh ao cá vắng người, Lý Hách Tể ngồi ở trên tảng đá hỏi. Thấy thần sắc y không có sợ hãi, hàn khí trên người hắn phút chốc cũng tiêu tán.

 

“Hách Tể. . . . . .” Lý Đông Hải dựa sát vào Lý Hách Tể khát vọng cùng chằm chằm nhìn vào mắt hắn.

 

“Dụ Đầu? Muốn làm gì?” Lý Hách Tể lại hỏi. Từ miệng Lý Đông Hải thản nhiên toả ra mùi hương của quýt, làm cho Hách Tể có điểm hoảng hốt.

 

“Hách Tể.” Thấy Lý Hách Tể không rõ ý mình, y nóng nảy, lại dựa sát vào một chút,  gần đến nỗi như muốn dán vào mặt Lý Hách Tể.

 

“Dụ Đầu. . . . . . Muốn làm gì?”  Lý Hách Tể không rõ, kiên nhẫn hỏi, tầm mắt dừng lại ở cái miệng anh đào nhỏ nhắn của y, chẳng hiểu sao trong đầu hắn lại xuất hiện ý niệm muốn nếm thử một lần xem sao.

 

“Hách Tể.” Lý Đông Hải lớn tiếng kêu, cả thân mình đều phục ở trên người Lý Hách Tể. Thấy hắn không để ý tới mình, y đô miệng, đôi môi mỏng đụng phải môi Lý Hách Tể . Lý Hách Tể giống như bị một tia lửa điện xẹt qua thân, giật mình đứng lên, suýt nữa quăng ngã Lý Đông Hải.

 

“Hách Tể . . . . .” Lý Đông Hải cảm thấy tình tự Lý Hách Tể không đúng, bất mãn biến thành  lo lắng, nhỏ giọng kêu, cũng không nở nụ cười, mắt to khẩn trương nhìn Lý Hách Tể.

 

Lý Hách Tể trấn an Lý Đông Hải, trong lòng mặc niệm “Hàn tâm quyết”, thấy y đang cẩn thận nhìn mình, hắn phóng thấp giọng hỏi: “Dụ Đầu, muốn làm gì?” Hắn vừa rồi vì sao lại có cái ý niệm xấu xa ấy trong đầu, y tín nhiệm hắn như thế, đem hắn trở thành ca ca, thế mà hắn. . . . . . Lý Đông Hải không hề tránh mặt hắn, còn nhìn chăm chú vào mắt hắn.

 

Y nhìn Lý Hách Tể sau một lúc lâu, đầu vì ngẩng lên nên thấy mỏi cổ, liền đứng lên trên tảng đá ở bên cạnh tiếp tục nhìn hắn, lo lắng nhỏ giọng kêu: “Hách Tể. . . . . .” Tiếp theo cởi xuống hà bao chính mình đưa cho hắn, “ Hách Tể. . . . . . Không vội. . . . . .” Lý Đông Hải đem  bảo bối của mình đưa Lý Hách Tể, muốn làm cho hắn cao hứng.

 

Bao nhiêu ý niệm trong đầu Lý Hách Tể đã sớm bị hắn đè nén xuống tận cùng nơi đáy lòng, hắn đem hà bao mà Lý Đông Hải đưa cho hắn mang trở về, rồi đem y nhập trong lòng ngực, trầm giọng hỏi: “Dụ Đầu. . . . . . Ngươi muốn làm cái gì?” Tâm tư chưa bao giờ cảm thấy xúc động như thế, Lý Hách Tể kéo đầu Lý Đông Hải ghé sát vào bờ vai mình, nghe hơi thở của hắn phả vào bên tai.

 

“Hách Tể. . . . . .” Lý Đông Hải vẫn cứ kêu mãi một câu kia, cắn lấy vành tai Lý Hách Tể tiếp tục kêu, “Hách Tể. . . . . .Hách Tể. . . . . .”

 

Lý Hách Tể không hề hỏi, hắn chỉ lặng lẽ ôm chặt y, đem cái đầu nho nhỏ kia đặt vào bên má, nhẹ nhàng cọ cọ.

 

Đợi lâu không thấy hai người quay lại, Lưu Ly chạy ra ngoài tìm. Nàng đứng ở xa xa kinh ngạc nhìn hai người đang ôm nhau phía trước, vừa hưng phấn vừa kích động, hai tay cứ bấu chặt lấy tay của đại ca Ly Thương, thiếu chút nữa đã nhảy dựng lên rồi. Ở phía sau, Trâu Ngô cùng Thu Chiêu trợn mắt há hốc mồm, không dám nhìn sắc mặt Lâm Nam Uyển Nhi. Một nơi khác, Trương má má cùng Lý Giang cũng thấy được cái màn này, Lý Giang ngây ngô cười, còn thần sắc Trương má má lại sầu lo.

 

Trâu Hoàn là hảo bằng hữu của phụ thân Lý Hách Tể khi còn sống, phụ thân hắn chỉ là một người bình thường ham đọc sách, yêu thích du sơn ngoạn thuỷ. Một lần, phụ thân hắn mang thê tử ra ngoài thăm bạn hữu, bất hạnh gặp phải thổ phỉ mà mất mạng. Sau khi Trâu Hoàn hay tin lập tức đem hắn cùng Lý Hàn Xuyên về nhà mình nuôi nấng, cũng phái người truy tìm hung thủ. Năm đó Lý Hách Tể gần sáu tuổi, Lý Hàn Xuyên cũng mới hai tuổi. Kết quả Lý Hách Tể đột nhiên lưu lại phong thư, nói muốn tự mình đi báo thù cho phụ mẫu, người đã không thấy tăm hơi. Trâu Hoàn lo lắng không thôi, tìm kiếm hắn khắp nơi, lại không có kết quả, mà tên hung thủ kia cũng không thấy tung tích, bất đắc dĩ Trâu Hoàn chỉ còn cách duy nhất là tận tâm chiếu cố Lý Hàn Xuyên, hy vọng hắn có thể bình an trở về. Tám năm sau, Lý Hách Tể đột nhiên xuất hiện, đối Trâu Hoàn dập đầu lạy ba cái, nói cho Trâu Hoàn biết là hắn đã báo thù cho phụ mẫu xong, rồi sau đó mang Lý Hàn Xuyên đi.

 

Một lần nữa trở về, Lý Hách Tể so với trước đây càng thêm ít lời, cơ hồ không có cảm xúc gì. Vì để báo đáp ân tình của Trâu Hoàn, Lý Hách Tể ngầm trợ giúp Trâu Ngô trở thành võ lâm minh chủ, Trâu Ngô cũng không đơn giản, bằng vào năng lực của Lý Hách Tể, hơn nữa tự thân cố gắng, vị trí võ lâm minh chủ, hắn tự tin chặt chẽ nắm ở trong tay, hiện giờ địa vị của Trâu gia ở trên giang hồ không thể lay động.

 

Trâu Hoàn thật thích Lâm Nam Uyển Nhi, không chỉ là bởi vì Lâm Nam Uyển Nhi dung mạo cùng khí chất xuất chúng, mà còn bởi vì nàng là nữ nhi duy nhất của Lâm Nam Thượng, cưới được Lâm Nam Uyển Nhi giống như có được Lâm Nam Phủ. Lâm Nam Phủ ở trên giang hồ đã có uy vọng vài thập niên, nguồn nhân lực dồi dào, vô luận là bất cứ môn phái nào cũng phải nể mặt Lâm Nam Thượng, nếu Lý Hách Tể có thể lấy Lâm Nam Uyển Nhi, với hắn mà nói là nguồn trợ lực thật lớn, hơn nữa Lâm Nam Uyển Nhi là một nữ tử có trí tuệ, Trâu Hoàn đã sớm chuẩn bị một kế hoạch để giúp tác hợp Lâm Nam Uyển Nhi cùng Lý Hách Tể. Mà sau khi hắn nhìn thấy Lý Hách Tể, lại căn bản tìm không thấy cơ hội cùng nói chuyện này, bởi vì Lý Hách Tể đêm nào cũng bị một tên ngốc béo vù vù bám lấy. (hứ, người ta béo nhưng mà người ta đáng eo =.=)

 

Trâu Hoàn nhìn về phía Lâm Nam Thượng, đoán không ra tâm tư đối phương. Theo lý mà nói, Lý Hách Tể đối Lâm Nam Uyển Nhi nhìn như không thấy, thậm chí chưa từng chủ động cùng Lâm Nam Uyển Nhi nói qua một câu, chỉ lo chú tâm chiếu cố tiểu tử ngốc nghếch bên cạnh hắn, thì Lâm Nam Thượng đáng lý ra phải là sinh khí hoặc bất mãn. Nhưng hắn không có, ngược lại còn tỏ ra thân thiết cùng Lý Hách Tể đàm luận một số việc trên giang hồ, ngẫu nhiên còn có thể vì vài lời ngớ ngẩn của tiểu ngốc tử kia mà cười ha ha, làm cho đối phương không ngừng kêu hắn bá bá, xem ra tình cảnh hiện tại có vẻ là rất tốt so với suy nghĩ của nhiều người. (Nhìn v mà k phải v =.=)

 

“Bá bá nghe nói ngươi kêu là Đông Hải?” Lâm Nam Thượng, phủ chủ của Lâm Nam Phủ, mặc dù đã qua tuổi trung niên, vậy mà trên đầu lại không một sợi tóc bạc, tinh thần quắc thước, thân thể kiện khang, nếu không so bối phận, hắn có thể cùng Lý Hách Tể xưng huynh gọi đệ. (Ta phi =.=)

 

“Tiểu Hải nhi.” Lý Đông Hải ngoan ngoãn nói, cao hứng nhìn Lâm Nam Thượng, khoé miệng lộ ra đôi má lúm đồng tiền xinh xắn. Thấy Lâm Nam Thượng cũng cười rộ lên, bộ dáng thích thú tựa như y là tôn tử của hắn vậy. (Xao ghét lão già này ghê >.<)

 

“Cha, xem ra ngài thật thích Đông Hải?” Lâm Nam Uyển Nhi mềm mại nói, nhìn Lý Đông Hải ánh mắt mang theo yêu thích. Lâm Nam Uyển Nhi hào phóng, cử chỉ khéo léo, làm cho Trâu Hoàn trong lòng tán thưởng, thầm mắng Lý Hách Tể ngu dốt. (Ngu cái đầu ông, lão nhân hám lợi >.<)

 

“Ân, thích, ” Lâm Nam Thượng tâm tình vô cùng tốt uống cạn một chén rượu, nói, “Đông Hải . . . . . Nga, Tiểu Hải nhi. . . . . . Ân, nhìn Tiểu Hải nhi ta đã nghĩ đến Uyển nhi mới trước đây. Nàng mới trước đây cứ bám chặt lấy ta tựa như y bám lấy Lý Hách Tể bây giờ vậy. Trong chốc lát nhìn không thấy ta, nàng sẽ khóc. . . . . .” Lâm Nam Thượng trong mắt đầy hồi tưởng, cảm khái vạn phần, “Đảo mắt, Uyển nhi liền trưởng thành thành đại cô nương, tâm tư cũng kín đáo, không còn theo ta mà nói nói liên hồi nữa. Chờ thêm hai năm nữa Uyển nhi xuất giá, trong phủ chỉ còn lại một mình lão nhân ta.” Lâm Nam Thượng yêu thương nhìn nữ tử của mình.

 

Lâm Nam Uyển Nhi đỏ mặt, khẽ liếc mắt về phía Lý Hách Tể, hờn dỗi nói: “Cha, ngài uống nhiều rồi.” (ta phi >.<)

 

“Cha không uống nhiều, ” Lâm Nam Thượng lại cười, tiếp tục nói, “Tương lai, ngươi nhớ cũng phải sinh cho cha một đứa cháu nội như búp bê giống Tiểu Hải nhi đây, ngươi xem, ngay cả Lý Hách Tể thích Tiểu Hải nhi như thế.”

 

Lâm Nam Uyển Nhi lại nhìn về phía Lý Hách Tể, ngữ khí mang theo trách cứ nói: “Lý Hàn Xuyên nói Lý đại ca không thích đứa nhỏ, còn nói huynh ấy doạ khóc đứa nhỏ bên ngoài, thật muốn cho Lý Hàn Xuyên nhìn thấy bộ dáng Lý đại ca đối đãi với Đông Hải ra sao, đỡ phải sau này hắn lại nói lung tung.”

 

Lý Hách Tể nháy mắt mấy cái, nhìn Lâm Nam Uyển Nhi rồi lại nhìn nhìn Lâm Nam Thượng, rồi mới ngửa đầu, nho nhỏ thanh kêu: “Hách Tể?” y nghe không hiểu, y là Dụ Đầu của Hách Tể, không phải là đứa nhỏ của Hách Tể.

 

“Lâm Nam bá bá, Uyển nhi tỷ tỷ, các ngươi cũng đừng hy vọng nhiều, tiểu thúc thúc ta chính là độc nhất vô nhị.” Lưu Ly xé một cái cánh gà, giống như tùy ý nói,  “ ‘ Nương ’ ta lúc mang thai đệ đệ, cũng ngày ngày thắp hương bái phật mong muốn sinh ra một búp bê giống như tiểu thúc thúc, kết quả lại sinh ra một tiểu hầu vương. Lý đại ca là hảo mệnh, nếu không, hắn sao có thể nhìn thấy tiểu thúc thúc ta. Đúng không, đại ca.” Ly Thương gật đầu, chuyên tâm giúp muội muội gỡ xương cá.

 

Lâm Nam Thượng cùng Lâm Nam Uyển Nhi sắc mặt thay đổi, xấu hổ cười cười, không khí bàn ăn có chút khác thường.

 

“Hách Tể? Ly nhi?” Lý Đông Hải đẩy ra tay Lý Hách Tể, không ăn, y nghe không hiểu, nhưng y biết là đang nói y, hơn nữa Ly nhi còn sinh khí.

 

Lý Hách Tể quét Lưu Ly liếc mắt một cái, Lưu Ly lập tức làm nũng nói, “Tiểu thúc thúc, phá hư.” Lý Đông Hải đô miệng, thật là phức tạp.

 

“Tiểu thúc thúc không cho ta cùng Lý Hách Tể luận võ.” Lưu Ly cọ cọ trên người Lý Đông Hải, lắc lắc cánh tay hắn, “Tiểu thúc thúc, để cho ta cùng hắn luận võ đi, Ly nhi đợi đã lâu rồi.” Lưu Ly thành công dời đi lo lắng của y.

 

“Không thể so, ” Lý Đông Hải mạnh mẽ lắc đầu, “Hách Tể. . . . . . Đau.” Y biết luận võ là cái gì, trước kia Ly nhi ngày ngày đều cùng  Tiểu Hiền (Ách ==||) luận võ, luận võ phải rút kiếm, y không cho Hách Tể rút kiếm, Hách Tể sẽ bị đau. (tời ơi ơi tời thương tồng kà tời ơi =)))

 

“Tiểu thúc thúc. . . . . . Chỉ so một lần thôi, hơn nữa, hắn sẽ không đau đâu, tiểu thúc thúc. . . . . .” Lưu Ly tiếp tục làm nũng, hướng ánh mắt nhìn Lý Hách Tể, hắn đem cơm uy đến bên miệng Lý Đông Hải ăn, nhưng vẫn lắc đầu.

 

“Hách Tể . . . . . . Đau. . . . . .” Nuốt xuống, Lý Đông Hải vẫn như cũ nói câu kia. Một tay Lưu Ly đang nắm tay Lý Đông Hải, tay kia lặng lẽ túm Lý Hách Tể một chút, làm cho hắn “báo ân”.

 

“Dụ Đầu, Hách Tể không rút kiếm.” Lý Hách tể mở miệng, Lý Đông Hải nghi hoặc. Lý Hách Tể tới gần y, ghé vào lỗ tai y nói nói nhỏ mấy câu, Lý Đông Hải mắt lộ ngạc nhiên, “Hách Tể?” Thấy Lý Hách Tể vô cùng thành thật, y cũng nghiêm túc suy nghĩ, tiếp theo liền dựng thẳng lên một đầu ngón tay, “Một lần.”

 

“Ân, một lần.”

 

Hai người cứ như lạc vào thế giới của riêng mình, còn những người khác thì trong lòng say mê, Lưu Ly dường như không có việc gì nhìn vài người liếc mắt một cái, ôm Lý Đông Hải cười khẽ, tầm mắt cùng Lâm Nam Uyển Nhi chạm vào nhau, Lưu Ly lập tức cười thật ngọt, Lâm Nam Uyển Nhi vẫn là nhu tĩnh cười mỉm với lúm đồng tiền bên má.

 

Một lát sau, Lý Đông Hải ăn cơm xong, im lặng nghe Lý Hạc Tể cùng những người khác nói chuyện. Lưu Ly tiếp tục cùng món ngon chiến đấu hăng hái, Lâm Nam Uyển Nhi ngừng đũa, lặng lẽ uống một chén trà, sau đó đối Lưu Ly nói: “Ly muội muội, ngươi hôm nay chính là nói lỡ miệng. . . . . . Ta có lẽ nên gọi ngươi là Lý muội muội.” Biểu tình trêu tức, mang theo vài phần nén giận. (Mình thấy con bé nó lỡ miệng bh đâu? ==)

 

“Ai? Cái gì mà nói lộ hết. . . . . .?” Lưu Ly giơ lên hai tay vấy mỡ, khó hiểu nhìn về phía đại ca, “Đại ca, ta khi nào sửa họ?”

 

Lâm Nam Uyển Nhi thu liễm tươi cười, ngữ khí mang thương tâm nói: “Thì ra Ly muội muội không thích ta, cho nên ngay cả tên thật cũng không chịu bẩm báo.”

 

Lưu Ly vội vàng nuốt xuống thịt, hô to oan uổng, “Uyển nhi tỷ tỷ, Ly nhi thật sự không lừa ngài, ngài nhất định là nghe lầm, ta lại không giống Uyển nhi tỷ tỷ có danh tiếng như vậy, xuất môn còn muốn mai danh ẩn tích. Tiểu thúc thúc, đại ca của ta có phải kêu Ly Thương hay không?”

 

“Ân.” Bắt đầu buồn ngủ, Lưu Thiên Tứ nhu dụi mắt, gật đầu. Uý Thiên hiểu ý, không coi ai ra gì đem hắn lãm tiến trong lòng ngực.

 

Lưu Ly ánh mắt chợt lóe, lại hỏi: ” Phụ thân ta có phải họ Ly hay không?”

 

“Ân, Ly ca ca. . . . . . Ly nhi. . . . . . Thương nhi. . . . . .” Lưu Thiên Tứ nhịn không được, kéo qua ngón tay út của Lý Hách Tể ngậm lấy. (manh chết ta T.T)

 

Liên tiếp những động tác kia, Trâu Hoàn cùng Lâm Nam Thượng nhìn thấy không khỏi nhăn lại  mi.

 

“Uyển nhi tỷ tỷ. . . . . .” Lưu Ly phóng thấp giọng, “Sau này đừng nghĩ oan uổng cho Ly nhi nữa nga, Ly nhi không gạt người đâu. Là Uyển nhi tỷ tỷ nghe lầm.”

 

“Uyển nhi, khẩu âm của Ly muội muội là người phương Bắc, phỏng chừng là ngươi nghe lầm. Ta nghe Ly muội muội nói chính là Ly.” Cả đêm không mấy khi nói chuyện Thu Chiêu mở miệng, Lâm Nam Uyển Nhi nhu nhu thái dương, tự trách nói: “Xem ra là ta nghe lầm, Ly muội muội, xin lỗi.”

 

“Không có việc gì… không có việc gì.” Lưu Ly không ngại khoát tay, bắt đầu ăn trứng tôm.

 

“Trâu bá phụ, Lâm Nam bá phụ, vãnbối đitrước cáo từ, Dụ Đầu không thể ngủ trễ.” Đem đầu ngón tay cẩn thận rút ra, Lý Hách Tể trước mặt mọi người đem0 Lý Đông Hải đang ngủ say ôm lấy, chuẩn bị đi.

 

“A, hảo, mau dẫn Đông Hải trở về đi.” Trâu Hoàn không tự nhiên nói, Lâm Nam Thượng cũng cảm thấy ngài ngại vuốt cằm.

 

Sau khi đối Trâu Ngô thầm chào, Lý Hách Tể ôm Lý Đông Hải ly khai. Ăn uống no đủ, Lưu Ly bất nhã đánh một cái ợ hơi thật to rồi nhảy dựng lên theo sát phía sau rời đi, đương nhiên, còn có đại ca của nàng.

 

Trong phòng, chỉ còn lại mấy người có tâm tư khác nhau.

 

CHƯƠNG 13

 

Đêm khuya yên tĩnh, một tiếng khóc rất nhỏ từ trong sương phòng truyền ra. Trong phòng, Lâm Nam Uyển Nhi hai mắt đỏ bừng nức nở, Lâm Nam Thượng lặng im không nói.

 

“Cha, nữ nhi vẫn luôn thích hắn. Nhưng hôm nay, hắn không chỉ không cùng nữ nhi nói qua một câu, thậm chí ngay cả nhìn cũng không liếc mắt lấy một cái. Nữ nhi chẳng lẽ so ra kém cỏi hơn một tên ngốc tử sao? Tên ngốc tử kia ngoại trừ có diện mạo dễ nhìn một chút, còn lại chẳng có gì đáng giá để hắn phải đối đãi ưu ái như vậy. Cha, nữ nhi biết Lý Hách Tể vẫn luôn lạnh lùng, ít nói, nhưng hôm nay ngài cũng nhìn thấy, hắn cư nhiên lại tỏ ra quan tâm, chăm sóc tên ngốc tử ấy một cách thái quá như vậy. Tự mình uy cơm uy trà, che chở đầy đủ. . . . . . Cho dù tên đó là người thân của hắn, làm như thế cũng rất quá đáng.” Lâm Nam Uyển Nhi càng nói càng thương tâm, anh anh bi thương, lê hoa đái vũ.

 

Lâm Nam Thượng nghe xong, đầu tiên là khe khẽ lắc đầu, tiếp theo như cảm thấy có việc gì đó buồn cười nên bật cười rộ lên, Lâm Nam Uyển Nhi ngừng khóc, buồn bực không vui nhìn phụ thân.

 

“Uyển nhi à, ngươi làm gì phải so đo với một tên ngốc tử ?” Lâm Nam Thượng thần sắc tự nhiên nói, “Tên ngốc tử kia mặc dù đáng yêu đến cực điểm, nhưng chung quy vẫn là một tên ngốc, chỉ giống như một tiểu oa nhi năm sáu tuổi. Lý Hách Tể cho dù thích hắn như thế nào đi nữa cũng không thể cưới hắn làm vợ, nhiều lắm là trở thành đệ đệ thôi. Lý Hách Tể mặc dù lạnh lùng, gặp phải một ngốc tử, hắn cũng không có thể đối đãi giống như người bình thường, theo cha thấy, Lý Hách Tể bất quá chỉ xem hắn là một đứa nhỏ thôi. Uyển nhi a, ngươi là nữ nhi của phủ chủ Lâm Nam phủ, là người có tri thức, hiểu lễ nghĩa, là một nữ tử uyển chuyển hàm xúc, chẳng lẽ lại chịu thất bại bởi một tên ngốc tử sao? Nếu ngươi biểu hiện khoan hồng độ lượng, không chút nào để ý, hắn nhất định sẽ nhìn ngươi với cặp mắt khác xưa. Hơn nữa, ” ánh mắt Lâm Nam Thượng đột nhiên trở nên nghiêm khắc, “Bất quá chỉ là một tên Lý Hách Tể, nếu không phải hắn có cái Đông Cung lâu, bằng thân phận của ngươi, cha căn bản sẽ không đồng ý gả ngươi cho hắn. Nữ nhi của Lâm Nam Thượng ta cũng không thể vì một nam nhân mà khóc sướt mướt như thế.”

 

Lâm Nam Uyển Nhi lập tức thu hồi  lệ, lồng ngực sau vài cái phập phồng, lại trở thành một nữ tử ôn nhu, nhã nhặn, lịch sự như trước. Lâm Nam Thượng thấy thế vừa lòng, phấn chấn nói sang những chuyện khác.

oOo

“Tiểu Chiêu, ta hôm nay dường như cũng nghe được là từ ‘ Triệu’ Trâu Ngô bán tín bán nghi nhìn vị hôn thê của mình, hồi tưởng lại chuyện ban sáng.

 

Thu Chiêu không lấy gì làm khẩn trương, nàng chậm rãi đốt một ít trầm hương, một làn khói trắng mang theo hương khí chậm rãi tràn ra. Trâu Ngô cũng không thúc giục, hắn kiên nhẫn chờ đợi Thu Chiêu giải thích.

 

“Ngô ca, ta thích Ly muội muội, nếu nàng đã nói mình mang họ Lưu, thì nàng chính là họ Lưu. Uyển nhi cô nương thích Lý Hách Tể, nhưng hắn lại không thích nàng, ngươi là hảo bằng hữu của hắn, nên chuyện nàng cùng hắn chúng ta vẫn là kiệm lời một chút thì tốt hơn, ít nhất hiện tại xem ra, Lý Hách Tể càng thích tiểu thúc thúc của Lưu Ly, đừng làm cho chính mình lạc vào cái vòng lẩn quẩn của người ngoài.”

 

Đem phiến hương khí về phía Trâu Ngô, trên mặt Thu Chiêu là một nụ cười bí hiểm. Trâu Ngô mắt mị lên, tinh quang lưu động, tiếp theo hắn cười nhẹ nói: “Vẫn là Tiểu Chiêu lợi hại, là vi phu không suy nghĩ chu toàn. Xem ra, vi phu ngày thường đã xem thường nương tử a.” Vừa nói tay Trâu Ngô vừa nắm lấy tay Thu Chiêu.

 

Thu Chiêu mặt đỏ tai hồng ngồi ở trong lòng Trâu Ngô, nói: “Lâm Nam Phủ cùng Đông cung lâu, ngươi là võ lâm minh chủ, cần phải hiểu rõ, tương lai, đứng về phía ai mới tốt.”

 

Trâu Ngô giở trò trêu đùa Thu Chiêu, cợt nhả nói: “Hai bên ta đều không thể trêu vào, nương tử liền cùng vi phu trốn ở một bên tránh đầu sóng ngọn gió đi thôi.” Trâu Ngô đem Thu Chiêu phóng tới trên giường, thổi tắt ánh nến, trong lòng còn có chút so đo. Không giống như mong muốn của Trâu Hoàn, hắn không hy vọng Lý Hách Tể cưới Lâm Nam Uyển Nhi.

oOo

Nửa đêm bừng tỉnh, Lý Đông Hải sắc mặt trắng bệch từ trên giường ngồi dậy, dụi dụi mắt, nhìn quanh quất chỗ nằm bên cạnh, lại xốc lên màn xem xét bên ngoài, thần sắc bất an, “Hách Tể. . . . . .” Mơ hồ kêu lên, Lý Đông Hải lắc lắc bước xuống giường.

 

Ở trong phòng tìm một vòng, không tìm thấy gười, Lý Đông Hải hoang mang lo sợ mãnh liệt, nước mắt lạch cạch lạch cạch rớt xuống, “Hách Tể. . . . . .” Kêu vài tiếng,  Lý Hách Tể cũng chưa xuất hiện, Lý Đông Hải ngồi xổm xuống đất, ôm chặt chính mình, khóc nức nở, “Hách Tể . . . . . .” .

 

“Tiểu chủ tử?” Nghe được động tĩnh, Trương má má vội vàng bỏ áo khoác từ gian ngoài chạy vào, thấy Lý Đông Hải đang khóc, kinh hoảng thất sắc mà đem y nâng dậy, lo lắng hỏi, “Tiểu chủ tử, xảy ra chuyện gì?” Trương má má rất đỗi ngạc nhiên, tiểu chủ tử cho tới bây giờ đều là ngủ say cho đến hừng đông, sao hôm nay đột nhiên lại tỉnh dậy nửa đêm, ngồi xổm trên mặt đất khóc. Phát hiện y chỉ phủ một lớp áo mỏng, hài cũng không có mặc, Trương má má vội vàng đem người mang về trên giường.

 

“Ma ma. . . . . .Hách Tể. . . . . . Đi. . . . . .” lý Đông Hảo hai mắt ngấn lệ, thanh âm rất thấp, bộ dáng nhẫn nhịn không phát ra tiếng nức nở, nhìn thấy mà ngực Trương má má đau như bị dao cắt.

“Tiểu chủ tử, đừng khóc. . . . . .” Trương má má lau lệ cho hắn, trấn an, “Hácn Tể không đi, ma ma đi gọi hắn, tiểu chủ tử, ngài ngàn vạnlần đừng khóc nữa, ma ma lập tức đi gọi hắn.” Đảo mắt nhìn vào một góc tối trong phòng, như ngầm bảo ám vệ xem trọng Lý Đông Hải, Trương má má cũng không đi cửa chính , trực tiếp theo cửa sổ nhảy đi ra ngoài.

 

“Hách Tể . . . . . .” Cuộn mình ở trên giường, Lý Đông Hải nhìn nhìn nắm tay nhỏ nhắn của chính mình, khắp người bắt đầu nóng lên.

 

Một bóng người thoắt vào phòng, Lý Đông Hải ngẩng đầu, miệng run run, lại vẫn không khóc thành tiếng. Sau đó bị người kia dùng lực ôm lấy, y nắm chặt lấy tay áo người nọ, thân mình bắt đầu phát run.

 

“Dụ Đầu?” Lý Hách Tể tiếng nói thay đổi, không còn trầm tĩnh mà vô cùng lo lắng, bất an, “Dụ Đầu, nói cho Hách Tể biết xảy ra chuyện gì?” Ngoại sam của Lý Hách Tể tùy tiện khoác vội ở trên người, lại phủ dép lê, tóc rối tung, chắc chắn là do vội vàng chạy tới.

 

“Hách Tể . . . . . . Không đi. . . . . .” Lý Đông Hải bắt đầu khóc nức nở nói, nghe được, đôi mày Lý Hách Tể nhíu lại một cách gay gắt. “Hàn tâm quyết” lúc này bị phá tan, Uý Thiên căn bản không thể khống chế tình cảm chính mình. Đem ngoại bào phủ thêm cho Lý Đông Hải, hắn ôm lấy y rời đi.

 

Đem người mang về phòng mình, Lý Hách Tể đá tung cửa, ôm Lý Đông Hải đặt lên giường. Y liền lui sâu vào trong ngực Lý Hách Tể, càng không ngừng gọi hắn.

 

“Dụ Đầu! ” Lý Hách Tể đem y ôm chặt lấy, khàn khàn hỏi, “Xảy ra chuyện gì?” Loại cảm giác kinh hồn này làm cho hắn không khống chế được, hắn siết lấy y mạnh đến nỗi có thể làm đau đối phương, nhưng y cũng không giãy dụa, chỉ rụt rè giơ lên tay của mình, nao núng nhìn Uý Thiên, “Hách Tể. . . . . .”

 

Nhìn thấy vẻ bất an của Lưu Thiên Tứ, Uý Thiên gắt gao cầm tay Lý Đông Hải, hỏi: “Dụ Đầu, gặp ác mộng?” Lý Hách Tể không có phát hiện, thanh âm của hắn tràn đầy kích động như thế nào.

 

“Hách Tể, không đi, ” Lý Đông Hải uỷ khuất mở miệng, đem tay hắn kéo đến trước ngực mình, “Hách Tể, không đi, tay… tay.”

 

“Hách Tể không đi, Dụ Đầu, Hách Tể không đi.” Uý Thiên lại bắt đầu mặc niệm “Hàn tâm quyết”, hắn phải làm cho chính mình tỉnh táo lại, hắn muốn biết Lý Đông Hải rốt cuộc mơ thấy cái gì.

 

“Hách Tể . . . . . Không đi. . . . . .” Lý Đông Hải vẫn còn hàm lệ, trên mặt đỏ ửng một cách không bình thường, thanh âm như lạc hẳn đi, “Không đi, Hách Tể. . . . . . Tay. . . . . . Không để, không đi.” Hai mắt đẫm lệ, y chống đỡ hết nổi ngã vào trong lòng ngực Lý Hácn Tể, nắm lấy tay Lý Hácn Tể thật chặt, giống như đã dùng toàn thân khí lực.

 

“Dụ Đầu, Hách Tể không đi. . . . . . Hách Tể sẽ luôn ở bên cạnh Dụ Đầu.” Điều chỉnh lại tư thế, làm cho y có thể dễ dàng dựa sát vào người mình, Lý Hách Tể ám ách nói. Cơ thể ấm nóng cùng mùi hương thoang thoảng xông vào mũi làm cho Lý Hách Tể nhắm mắt, lại một lần nữa ngâm nga “Hàn tâm quyết”, tấm màn phía sau bị kiếm khí trên người Lý Hách Tể tản ra làm cho dập nát.

 

Khóc nhiều hơn nữa bị cảm lạnh, Lý Đông Hải bị bệnh, ngủ dậy, y sốt cao vẫn không thuyên giảm. Nhưng y cũng không tỏ vẻ mệt mỏi, mở to mắt nhìn thấyLý Hách Tể, lại vội vàng nhìn xem tay chính mình, thấy tay vẫn bị Lý Hách Tể gắt gao nắm lấy, y nhẹ giọng cười rộ lên, vội vàng đem tay Lý Hách Tể ôm vào trong lòng ngực, tay kia ép chặt phía trên, sợ hắn rút tay về chạy trốn.

 

“Tiểu thúc thúc. . . . . .”

 

 

Lưu Ly ánh mắt phiếm hồng, không ngừng lấy tay áo sát nước mắt trên mặt. Nàng sợ nhất là Tiểu Hoàng Thúc bị bệnh.

 

“Ly nhi, không khóc.” Y trái lại an ủi Lưu Ly, trên khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy vui sướng căn bản nhìn không ra một chút khổ sở nào vì sinh bệnh.

 

“Tiểu thúc thúc, có phải hắn khi dễ ngươi hay không? Ngươi nói cho Ly nhi biết, Ly nhi sẽ giáo huấn hắn.” Lưu Ly chỉ vào Lý Hách Tể, ánh mắt trợn lên, nếu Lý Đông Hải gật đầu, ngay lập tức trên người Lý Hách Tể sẽ bị thủng nhiều lỗ.

 

Lý Đông Hải lắc đầu, cũng nhìn về phía Lý Hách Tể,  nhìn hắn một cách chăm chú, y cười liền hơn vài phần thỏa mãn.”Ly nhi, không giận.” Chưa quên an ủi chất nữ (cháu gái) còn đang tức giận.

 

Lưu Ly thấy Lý Đông Hải bao che Lý Hách Tể như thế, tức giận đến dậm mạnh hai chân, làm cho sàn nhà vang lên tiếng kêu “thùng thùng”. Lý Đông Hải không cười, muốn bước xuống, bị người nhẹ nhàng kéo trở về. y bị Lý Hách Tể giữ chặt không sao đứng dậy được, bắt đầu thổi khí, “Ly nhi, không giận, đau. . . . . . Vù vù. . . . . .”

 

Lưu Ly càng không ngừng dậm chân, “Oa” một cái bật khóc. Thấy nàng càng dùng sức, Lý Đông Hải sợ nàng đau, liền thổi thổi cho nàng, cho nên mới như thế “vù vù”. Điều này làm cho Lưu Ly rốt cuộc nhịn không được càng khóc lớn hơn, vừa đau lòng vừa lo lắng, rồi lại vô vàn cảm động. Lưu Ly cảm thấy hối hận vì lúc trước đã phái người truyền tin cho Lưu Thiên Tứ, nói cho hắn biết nàng đi bước chân vào giang hồ. Ly Thương cũng hơi mất bình tĩnh, đánh cái thủ thế liều mạng an ủi Lưu Ly, Lưu Ly nhào vào trong lòng ngực đại ca phát tiết.

 

“Đi ra ngoài.” Lý Hách Tể hờ hững mở miệng, ngữ khí mặc dù không chút biến hóa, nhưng hai mắt nhìn Lưu Ly như băng đàm tuyết vực. Ly Thương ôm lấy Lưu Ly, đôi mắt cũng lạnh như băng nhìn Lý Hách Tể. Nhưng sau khi hắn nhìn thấy ánh mắt lo lắng không thôi của Lý Đông Hải, liền kéo Lưu Ly đi ra ngoài. Trương má má cái gì cũng chưa nói, nàng đem thuốc của y đưa cho Lý Hách Tể xong, cũng rời phòng, không quên đóng cửa lại.

 

“Hách Tể. . . . . . Ly nhi. . . . . .” Lý Đông Hải nhìn về phía cửa, không biết Ly nhi tại sao lại khóc.

 

“Dụ Đầu, Ly nhi không có việc gì, nàng chính là lo lắng Dụ Đầu.” Hàn khí trên người bỗng chốc không còn, Lý Hách Tể đem y ôm vào trong lòng ngực chính mình, lấy chén thuốc, “Dụ Đầu, mau uống thuốc.”

 

“Đắng.”  Lý Đông Hải né tránh, dúi đầu vào trong lòng ngực Lý Hách Tể, mặt nhăn mày nhíu, cự tuyệt uống thuốc. Lý Hách Tể một tay bị y nắm, một tay cầm chén thuốc, nên không còn tay nào để đem đầu y chuyển ra ngoài. Y dán tại trên người hắn, kiên quyết không uống thuốc.

 

Uý Thiên uống thử một ngụm, quả thật là rất đắng, buông bát xuống. Đặt tay lên trán Lý Đông Hải mặc dù vẫn còn nóng, nhưng đã bớt rất nhiều, hắn cũng không khuyên y uống thuốc nữa. Lấy tấm chăn bao lấy y, hỏi: “Dụ Đầu, tối hôm qua mơ thấy cái gì?” Thấy phản ứng củay, hắn khẳng định y mơ thấy ác mộng, hơn nữa trong mộng, hắn chính là người làm y thương tâm.

 

Lý Đông Hải đột nhiên giật mình, rồi mới siết chặt lấy tay hắn, “Hách Tể, đi. . . . . . Không cần tay. . . . . . Dụ Đầu. . . . . .” Trong thanh âm còn bao hàm vài phần kinh hoảng của đêm qua.

 

Lý Hách Tể cẩn thận nghiền ngẫm, ánh mắt dần dần mê ly.

 

“Dụ Đầu. . . . . . Mộng Hách Tể đi rồi?”

 

“Ân.”

 

“Mộng. . . . . . Hách Tể không cần tay Dụ Đầu nữa?”

 

“Ân.”

 

“Mộng. . . . . .Hách Tể. . . . . . Không thấy ?”

 

“Ân.”

 

Lý Hách Tể hỏi một câu, Lý Đông Hải càng rút sâu vào trong lòng ngực Lý Hách Tể, đôi tay vẫn nắm lấy tay hắn toát ra mồ hôi lạnh, y đem cánh tay hắn giữ chặt trước ngực như một bảo bối. Ác mộng đêm qua làm cho y sợ hãi.

 

Uý Thiên vén lên mấy sợi tóc loà xoà của Lưu Thiên Tứ, cái cổ trắng nõn ánh vào mi mắt, bởi vì đang bị nóng mà hơi hơi phiếm hồng. Lý Hách Tể sờ lên, mềm mại giống trẻ mới sinh, Lý Đông Hải lui lui cổ, lại không ngăn cản, chỉ lặng lẽ chôn ở trong lòng ngực Lý Hách Tể. Lý Hách Tể nhẹ nhàng điểm vào huyệt ngủ của y, cúi đầu, nghe thấy hương thơm từ người y thoảng ra: “Dụ Đầu. . . . . . Sau này ngươi tỉnh lại, không lo là nhìn không thấy Hách Tể.”

 

Sau ba tháng nữa, Lý Đông Hải sẽ trở về. Lý Hách Tể không biết vào ngày đó, hắn có còn cơ hội gặp lại  y chăng. Mỗi một ngày qua đi, hắn lại càng luyến tiếc buông y ra, hắn không biết chính mình là xảy ra chuyện gì, tình cảm đối với y làm cho hắn mờ mịt, đối hắn mà nói, Lý Đông Hải – y chính là một đứa nhỏ, phi thường tín nhiệm hắn, cũng phi thường ỷ lại hắn.

 

“Hách Tể. . . . . .” Trong lúc ngủ mơ, Lý Đông Hải kêu nhỏ, một cái gì đó thô ráp khe khẽ chạm vào cái miệng nhỏ nhắn của y, y há mồm giữ lấy, thỏa mãn mút vào. Có một người, lại bị hành động đó của y mà nảy lên một cảm giác khác lạ không ngờ.

Advertisements

4 thoughts on “[KD] chương 12 + 13

  1. Pingback: [HyukHae ver] Kiếp duyên – Nyna | Đông Cung Hách Hải

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s