[ĐTCĐTNT] Chương 15


15. Chuyện cũ trước kia, như gió thoảng mây bay.

Edit: Nyna

.

.

Lý Hách Tể ôm Hải nhi đi trà lâu.

 

Lý Hách Tể nói với tiểu nhị muốn đặt một nhã gian, sau đó thưởng cho tiểu nhị hai lượng bạc, lại muốn một ít điểm tâm và một bình trà ngon.

 

Lý Hàch Tể giao cho xong mọi thứ mới ôm Hải nhi đến nhã gian trên lầu.

 

Này nhã gian rất yên tĩnh, huân hương tỏa mùi thơm nhàn nhạt trong lư hương chạm rỗng.

 

Lý Hách Tể đem Đông Hải đặt trên nhuyễn tháp, giúp y cởi giày cùng áo choàng, sau đó lại điểm cái mũi nhỏ của y.

 

“Hải nhi thử nằm một chút xem có thoải mái không, nếu không thoải mái ta liền kêu người đem dến một cái khác.”*

 

Đông Hải chớp chớp mắt, nhìn nhuyễn tháp to lớn trước mặt, bên trên trải đệm chăn mềm mại.

 

Đông Hải bĩu môi, ôm lấy đầu gối mình, hướng bên trong nhuyễn tháp lăn vào.

 

Nhìn Đông Hải như một viên cầu nhỏ lăn vào phía tháp trong, Lý Hách Tể lòng tràn đầy mềm mại tiếp tục chằm chằm nhìn Đông Hải

 

Đông Hải lăn vào trong rồi lại từ trong trở về, chơi đến bất diệc nhạc hồ y thích cười ‘khanh khách’

 

“Hô. . . . .hô . . . . . . .Hàch Tể.”

 

Đông Hải thở dốc, y lăn mấy vòng liền mệt mỏi, sau khi trở về liền trực tiếp ngồi lên đùi Lý Hách Tể ôm cổ hắn.

 

“Ngoan bảo bối.”

 

Một tay ôm eo nhỏ của Đông Hải, Lý Hách Tể dùng một tay khác đẩy lọn tóc vương trên má y.

 

“Tại sao muốn tới trà lâu a?”

 

Oa ở trong ngực Lý Hách Tể, y im lặng một lúc liền mở miệng hỏi Hách Tể.

 

“Vì bên ngoài quá lạnh, hơn nữa có chút chuyện muốn nói cho ngươi biết”

 

Đông Hải ngẳng đầu nhìn hắn, hỏi: “Là chuyện gì?”

 

“Khách quan, trà cùng điểm tâm của hai vị.”

 

“Vào đi.”

 

Tểu nhị đem trà cụ, than lò đặt trên bàn sau đó liền rời đi.

 

“Đến, uống trước chén trà ấm áp thân thể rồi nghe ta nói.”

 

Lý Hách Tể rót chén trà rồi uy cho Đông Hải.

 

“Hảo.”

 

Y uống trà Hách Tể đưa tới, cảm thấy thân thể ấm rất lên rất nhiều.

 

Lý Hách Tể lại đem một khối ‘quế hoa trà’ trong suốt cho Đông Hải.

 

“Đây .”

 

Đông Hải trương miêng cắn khối bánh trong suốt trên tay, trong miệng tràn đầy hương trà còn có chút ngọt mà không ngấy, rất ngon.

 

” Ăn ngon. . . . . . !”

 

“Nếu thích lát nữa mang nhiều chút trở về.”

 

“Ân! Còn muốn cho Thịnh Mẫn ca ca!”

 

“Được, đều đuợc!”

 

Yêu chiều nhìn Đông Hải, Lý Hách Tể ôn nhu nở nụ cười.

 

“Hách Tể, ngươi không phải nói có chuyện muốn nói cho ta sao?”

 

“Ân. Hải nhi, ngươi cùng ta đều là nam nhân, tương lai ngươi nếu gả cho ta, như vậy ngươi phải thư phục ở dưới thân ta hầu hạ, ngươi hiểu ý của ta không?”

 

Đông Hải một bộ mờ mịt nhìn Hách Tể.

 

“Chính là nói. . . . . . Ngươi là bị ta tiến vào một địa phương mà ngươi không tưởng tuợng được. Ngươi bây giờ còn nhỏ, ý thức của nam nhân còn chưa phải mạnh, nhưng nếu ngươi trưởng thành, ngươi hối hận , ngươi muốn rời khỏi ta, ngươi nhất định phải giết ta! Bằng không, ta sẽ không buông tay ngươi! Biết không!”

 

Lý Hách Tể nói làm Lý Đông Hải trong ý thức cảm thấy sợ hãi. Nhưng. . . . . . Nhìn hắn bộ dạng nghiêm túc, Đông Hải cảm thấy không có gì có thể quan trọng hơn so với nam nhân. Tuy y hiện tại vẫn rất ngây thơ, nhưng y biết bất kể xảy ra chuyện gì, nam nhân này cũng sẽ không thương tổn hắn, vì với y tình yêu của nam nhân này y đều có ghi tạc trong lòng, vẫn đều ghi tạc trong lòng.

 

“Hách Tể. . . . . . Ta. . . . . . Ta sẽ không rời khỏi ngươi, thật sự. Hách Tể, tối hôm qua ta đáp ứng ngươi gả cho ngươi, liền sẽ không hối hận! Ngươi. . . . . . Ngươi tin ta được không?”

 

Nói xong lời cuối cùng, Đông Hàicảm thấy có chút ủy khuất . Hai mắt đẫm lệ lưng tròng nhìn Lý Hách Tể, vươn hai tay.

 

“Muốn. . . . . . Ôm một cái.”

 

Nhìn Đông Hải bộ dạng đáng thương, Lý Hách Tể không thể không thừa nhận, mình thật sự bị ăn đến tận xương tủy.

 

Hắn ôm lấy Đông Hải ngồi trước ngực mình, dùng ngón cái đè ép áp khóe mắt y.

 

“Hải nhi không khóc, là lỗi của Hách Tể, Hách Tể tin Hải nhi, ngoan không khóc nga. . . . . .”

 

“Ngươi. . . . . . Ngươi hư.”

 

“Là, Hách Tể hư.”

 

“Ngươi ức hiếp ta”

 

“Hách Tể không dám.”

 

“Hừ.”

 

Đông Hải bị Hách Tể hống thành ngạo kiều quay đầu không thèm để ý tới hắn.

 

Hách Tể nhìn D0ông Hải quay đầu, nhếch nhếch mày, đem khuôn mặt nhỏ nhắn của y hướng về mình liền hôn lên đôi môi nhỏ hồng nhuận.

 

“Ân. . . . . . Ân ân. . . . . .”

 

Đông Hải bị hôn đến đầu óc choáng váng , đầu lưỡi ở trong miệng y xông loạn làm y cảm thấy rất tò mò, y lén vươn đầu lưỡi mình chạm nhẹ vào đầu lưỡi nam nhân.

 

“Ngô. . . . . . Ân ân ân. . . . . .”

 

Không ngờ hành động kia lại làm y bị bị hôn kịch liệt, Lý Hách Tể thô bạo nuốn lấy dịch khẩu trong miệng thiếu niên.

 

Chờ Hách Tể buông tha Đông Hải , y đã thở không nổi .

 

“Vù vù hô. . . . . .”

 

Lau khóe miệng y dính nước bọt, Hách Tể quay về chỗ ngồi chép miệng một cái.

 

Ân, miệng nhỏ của y quả nhiên ăn ngon, về sau phải ăn nhiều một chút! Trên người hẳn là còn ngon hơn. . . . . Lý Hách Tể quét mắt thân thể nhỏ nhắn của y. Ai, ăn ngon cũng muốn vài năm sau mới có thể ăn a. Sách, bây giờ ăn cái miệng nhỏ kia cũng tạm được. (Hãn ==||)

 

“Bảo bối, ta còn muốn nói với ngươi một vài chuyện.”

 

“Gì. . . . . . Chuyện gì?”

 

Đông Hải thở không nổi giương mắt nhìn Hách Tể.

 

Này hấp dẫn lớn.

 

Đông Hải bộ dạng rất bình thường này Hách Tể lần đầu tiên thấy y liền biết.

 

Nhưng hiện tại. . . . . . Mắt rưng rưng, chóp mũi đỏ rực, miệng nhỏ bị hôn đến sưng đỏ, còn nước bọt ở lại bên trên, đôi má mượt mà nổi hai đóa Tiểu Hồng.

 

Hảo đáng yêu a a a. . . . . . ! ! !

 

Lý Hách Tể trong lòng gầm thét, dục vọng cũng kêu gào phải giải quyết.

 

Nhưng. . . . . . Đông Hải nhà hắn nhà mới mười tuổi a, hắn không thể sao cầm thú với y xuống tay, cho nên hắn phải nhẫn nhẫn nhẫn. . . . . . ! ! !

 

“Ta trước kia không gọi Lý Hách Tể.”

 

Đem Đông Hải ôm vào lòng, Lý Hách Tể bắt đầu đoạn hồi ức trước kia.

 

“Kia gọi là gì?”

 

“Gọi Lý Ngân Hách. Là đệ đệ nhỏ nhất của tiên đế , phong hào ‘An Dật Vương’ là Vương gia, trên chiến trường chỉ cần ta ra trận địch chỉ có thể bại mà không thể thắng ‘Vinh Cảnh Tướng quân’.”

 

Đó là một đoạn năm tháng huy hoàng, An Dật Vương gia một người dưới một người trên vạn người, muốn cái gì có cái đó.

 

Nhưng, bao nhiêu huy hoàng trong quá khứ thì có bấy nhiêu kết cục thê thảm.

 

Sử dụng binh phù buộc vua thoái vị.

 

Quân phán trọng tội, hắn Lý Ngân Hách kham không nổi.

 

Dứt khoát kiên quyết rời đi Đô thành phồn hoa mà vô tình.

 

Bao nhiêu năm rồi phù hoa mộng, mộng vỡ Kinh đô đoạn trường tiền.
(Bao nhiêu năm mộng phù hoa, mộng vỡ cũng phải xa lìa Kinh đô)

 

Khoan thai trằn trọc đến tha hương, lạc địa sinh căn vì ngộ quân.
(Thản nhiên chuyển tới tha hương, lạc tại đất khách cũng vì Quân vô tình)

 

Mặc dù hắn mất đi mọi thứ, nhưng hắn lại nhận được hữu tình, thân tình cùng ái tình.

 

“Ô ô. . . . . .”

 

Nghe bên tai vang lên tiếng khóc, Lý Hách Tể vội vàng hoàn hồn.

 

“Bảo bối, sao thế?”

 

“Ta. . . . . . Ta cảm thấy Hách Tể hảo đáng thương. . . . . . Ô ô. . . . . .”

 

Nhìn Đông Hảikhóc thành bộ dạng tiểu hoa miêu, Lý Hách Tể bật cười.

 

Hắn cảm thấy cuộc đời này thật sự không uổng phí, Hải nhi, bảo bối của hắn.

 

“Ngoan, đừng khóc, ngươi xem, ta hiện tại không phải rất tốt sao? ! Hơn nữa về sau có Hải nhi yêu ta mà!”

 

nghe được câu này Đông Hải lau nước nước mắt , nửa quỳ ôm Lý Hách Tể.

 

“Ân, về sau có ta yêu Hách Tể!”

 

Thân thể nhỏ nhắn trong ngực tản ra khí tức ấm áp, mềm mại, nhưng lời nói ra vô cùng kiên định.

 

Lý Hách Tể cũng ôm chặt Đông Hải, lặng lẽ quên đi ký ức bi thương của mình!

 

Chuyện cũ trước kia giờ chỉ như mây khói, hiện tại nắm chặt trân bảo trước mắt mới là trọng yếu!

 ——————

*: bánh quế hoa =))que1babf-hoa-cao

Advertisements

4 thoughts on “[ĐTCĐTNT] Chương 15

  1. Pingback: [Hyukhae ver] Đại thúc công đích tiểu nương tử – Nyna + Jerry | Đông Cung Hách Hải

  2. =)) nghĩ sao mà nói ba chuyện tế nhị vợ chồng sau này cho 1 bé còn ôm gối thành 1 cục lăn qua lăn lại v. Ng ta mới có mười tuổi, làm ng ta sợ =3= đã v còn đè ra hôn hít

  3. Pingback: Đam mỹ {HáchHải ver} Đại thúc công đích tiểu nương tử | ":¦:-»~ 혁 해 §€× £♂√€ ~«-:¦:-"

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s