[MCALTĐ] Chương 17


.

.

Thấy Lạc Nhạn cả người đã hoàn toàn đắm chìm trong thế giới của chính mình, mà Tiểu Ngư nhi đương nhiên là nhàn không được, ngược lại trở lại trong phòng của mình trong đầu không ngừng tự hỏi bước tiếp theo nên làm như thế nào.
Ngay khi Tiểu Ngư nhi vừa ngồi lên trên giường thì trong nháy mắt, đột nhiên có người từ phía sau bố liêm đi ra, tiếp theo đem Tiểu Ngư nhi cả người hung hăng ôm vào trong ngực.
Hơi thở này thật sự quá quen thuộc, Tiểu Ngư nhi không xem cũng biết là Lý Hách Tể!
“Hải nhi? Ta cuối cùng tìm được ngươi !” Có lẽ là bởi vì kích động, Lý Hách Tể một chút không có chú ý tới tâm tư của hắn đang rất hưng phấn, cũng không phát hiện động tác ôm chặt Tiểu Ngư nhi rất giống một đôi tình nhân đang chuẩn bị cho việc làm “đại sự” của họ.
” Miêu…… Tể……” Tiểu Ngư nhi đã muốn khiếp sợ đến nói không ra lời, Lý Hách Tể sao lại tự mình tìm đến y!? Nghĩ lại, Lý Hách Tể có phải hay không đến tìm yđể mà đòi y hủy thiên thạch? Nhưng viên đá không có ở trên người mình……
Nghĩ đến đây, Tiểu Ngư nhi nóng nảy, một đôi tay nghĩ muốn thoát ly khỏi ôm ấp của Lý Hách Tể, khúm núm nói “Tể…… Ta sẽ nghĩ biện pháp đem viên đá lấy lại đây!”
” Không!” Lý Hách Tể siết chặt cánh tay mạnh mẽ như gọng kìm, đem Tiểu Ngư nhi giam trong ngực không cho y giãy giụa, trong lời nói đầy vẻ hối hận:” Không cần! Chúng ta đã biết ngươi là vô tội…… thật xin lỗi, ta nên tin tưởng ngươi!! Ta không nên hoài nghi ngươi!!”
Khi nói chuyện, Lý Hách Tể kìm lòng không đậu đem cả đầu vùi vào cổ Tiểu Ngư nhi, tham lam hấp thụ hương vị thơm tho trên người Tiểu Ngư nhi như trước đây.
Vừa nghe thấy Lý Hách Tể nói mình bị hiểu lầm, Tiểu Ngư nhi vẫn là không tin tưởng lắm, hỏi lại: “Thật sự?!”
” Thật sự.” Lời nói lãnh đạm nhưng rất kiên nghị.
Vốn đang có rất nhiều điều muốn nói, nhưng Tiểu Ngư nhi trong khoảng thời gian ngắn không biết nên nói cái gì, đành phải tùy vào cảm giác mà đặt câu hỏi. Y rất quan tâm đến an nguy của Lý Hách Tể, tự nhiên liền hỏi ngay đến vấn đề này:” Ma giới rất nguy hiểm, vì cái gì tới nơi này?”
“Ta nghĩ muốn tự mình giải thích với ngươi.” Trong lúc nói chuyện, Lý Hách Tể vẫn là không buông ra Tiểu Ngư nhi, thật sự rất sợ khi buông tay ra, Tiểu Ngư nhi một giây sẽ không thấy, hoặc là biến thành bọt biển biến mất ở hải lý.
“Rồi sau đó?” Chỉ có giải thích? Tiểu Ngư nhi thật hy vọng Lý Hách Tể đừng tới nơi này, rất nguy hiểm! Chỉ là vì giải thích mà đến nếu chẳng may bị thương, thật sự rất không đáng giá! Hơn nữa Lý Hách Tể tựa hồ là lẻ loi một mình, bởi vì y không có cảm giác được hơi thở của Kim Chung Vân hoặc Kim Lệ Húc.
” Sau đó sẽ…… mang ngươi đi.” Hiện giờ Bạch Miêu bộ tộc đã không thể quay về, Lý Hách Tể thầm nghĩ sẽ mang Tiểu Ngư nhi đi ngao du thiên hạ, tiêu dao tự tại, từ nay về sau, thế giới của hắn không còn gánh nặng, thế giới của hắn chỉ có một mình Tiểu Ngư nhi, như vậy hắn cũng thoải mái.
Lý Hách Tể trả lời làm Tiểu Ngư nhi giật mình, nhưng y trả lời càng làm cho Lý Hách Tể giật mình hơn: “Ta không thể đi!”
” Tại sao?!” Tiểu Ngư nhi vẫn là không tha thứ hắn sao? Nghĩ đến nguyên nhân này, Lý Hách Tể trong lòng một trận hỗn độn.
Nhưng đáp án của Tiểu Ngư nhi làm cho hắn thật an lòng, cũng làm cho hắn vui theo Tiểu Ngư nhi:” Cha ở trong này! Hắn không chết!”
” Cha ngươi không chết? Kia thật tốt quá!”
” Ân…… Ta nói với ngươi ……” Tiểu Ngư nhi đang muốn đem Lý Hách Tể quay về bên giường nói chuyện, không nghĩ tới bên ngoài đột nhiên truyền đến thanh âm xao động của một đám nam nhân.
” Nhìn xem ta phát hiện ra cái gì này? Chẳng phải là nữ nhân của Hắc Miêu bộ tộc sao? Thật đẹp!”
Nghe thấy lời nói của nam nhân , Lý Hách Tể cảm thấy cả kinh: “Nàng sao vậy theo tới ?!”
“Ai tới ?” Tiểu Ngư nhi còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra, chỉ thấy Lý Hách Tể nhảy xuống giường đang muốn mở cửa đi ra ngoài, Tiểu Ngư nhi đúng lúc đuổi kịp, cũng ôm lấy thắt lưng Lý Hách Tể ngăn cản: “Không cần đi ra ngoài a! Không thể làm cho bọn họ phát hiện ngươi!”
” Hắc Uyển…… Ta muốn đi cứu nàng!”
Hắc Uyển?! Là người mà miêu mễ muốn kết hôn…… khó trách miêu mễ ngay cả tính mạng của mình cũng không quan tâm muốn đi cứu Hắc Uyển……
Sao trái tim mình vừa mới đập rất nhanh giờ lại cảm thấy đau?
” Ta đi ra ngoài cứu nàng, Tể…… tin tưởng ta!”
Lý Hách Tể đáp ứng, định tình nhìn Tiểu Ngư nhi, cảm thấy được Tiểu Ngư nhi trước mắt giống như thay đổi, nhưng đến tột cùng làm sao thay đổi? Hắn không biết.

 

Tiểu Ngư nhi vừa mở cửa liền thấy một nữ tử bị ba Ma tộc nhân bắt lấy.
Y không quên nhớ tới ngày đó nàng chính là nữ tử đã cho hắn quả cầu để chơi, thì ra nàng chính là Hắc Uyển, bộ dạng thật khá, cùng miêu mễ hảo xứng đôi.
” Buông nàng ra, nàng là bằng hữu của ta!” Nếu là trước kia, Tiểu Ngư nhi nhìn đến loại cảnh tượng này đã sớm bỏ trốn mất dạng .
” A! Tiểu quỷ to gan, dám phá hỏng đại sự?”
Tiểu Ngư nhi đang muốn nói chuyện, chỉ thấy Lạc Nhạn đột nhiên xuất hiện, đối ba người kia âm lãnh nói: “Hắn là nhi tử của Lý công tử, các ngươi dám can đảm đối y vô lễ? Mau thả cô nương này ra!”
” Vâng!” Ba người kia đối Lạc Nhạn duy mệnh là từ, sau khi thả Hắc Uyển liền rời đi.
Nhìn Hắc Uyển cùng Tiểu Ngư nhi, Lạc Nhạn sau khi đưa ra lời khuyên liền rời đi: “Các ngươi tốt nhất đừng bày ra mưu ma chước quỷ gì, nhớ kỹ, mau cút khỏi đây! Nhưng mà đừng vọng tưởng mang theo Lý công tử.”
Nhìn Lạc Nhạn rời đi, Tiểu Ngư nhi khó hiểu……
Lạc ca ca vừa rồi là giúp mình sao? Tại sao?
“Tiểu Ngư nhi, ta phải giải thích với ngươi !”
Hắc Uyển còn chưa nói xong, lập tức bị Tiểu Ngư nhi vừa phục hồi tinh thần lại kéo vào phòng: “Mau mau vào trong phòng đi, bằng không rất nguy hiểm.”
” Uyển!?” Lý Hách Tể ở trong phòng đứng ngồi không yên vừa thấy Hắc Uyển liền an tâm, vỗ vỗ vai Hắc Uyển nói:” Hoàn hảo ngươi không có việc gì! Sao lại đến đây?! Mau rời đi, đừng làm cho ta lo lắng ngươi!” =.=
” Ta không đi! Ta muốn cùng các ngươi đều bình an rời đi!”
Mắt thấy Hắc Uyển như thế kiên trì, Lý Hách Tể chính là nói hai chữ: “Ngốc tử.”
“Đúng, chỉ có ở trước mặt ngươi, ta mới là ngốc tử.”
Thấy khuyên không được Hắc Uyển, Lý Hách Tể ngược lại quay nhìn Tiểu Ngư nhi đang có vẻ lẻ loi nói: “Đi cứu cha ngươi ra rồi chúng ta cùng đi.”
Nghe Lý Hách Tể nói thế, Tiểu Ngư nhi thật là cao hứng, nhưng lại nghĩ đến quan hệ giữa Thủy Lượng cùng Tàn Tâm, Tiểu Ngư nhi có điểm mất mác:” Nhưng mà….. phụ thân hắn…… Thủy thúc thúc yêu cha, không đem cha trả lại cho ta……”
” Thủy thúc thúc…… là Thủy Lượng……?” Hắc Uyển tựa hồ thực hiểu biết Ma giới cho nên có chút ngạc nhiên hỏi.
” Ân, phụ thân gọi hắn Lượng.” Tiểu Ngư nhi gật đầu.
Hắc Uyển cùng Lý Hách Tể nhìn nhau một chút, hai người đều biết sự tình đã trở nên phiền toái .

 

Ban đêm, ba người nhìn về cái giường duy nhất trong phòng.
” Ngươi ngủ đi, ta ghé vào trên bàn ngủ là tốt rồi.” Tiểu Ngư nhi cùng Lý Hách Tể đột nhiên rất ăn ý cùng nói với Hắc Uyển.
Thấy Lý Hách Tể cùng Tiểu Ngư nhi đều thực kiên trì, Hắc Uyển cũng không đành lòng cự tuyệt, có lẽ là bởi vì buổi sáng lao lực bôn ba, nàng vừa lên giường liền rất nhanh say ngủ.
Mà Lý Hách Tể cùng Tiểu Ngư nhi ghé vào trên bàn, hai người vừa lúc mặt đối mặt.
“Tể……Sao ngươi lại không cùng Uyển tỷ tỷ ngủ chung với nhau?” Tiểu Ngư nhi đầu tiên đánh vỡ trầm mặc.
Nghe vậy, Lý Hách Tể như là đối đứa nhỏ phát biểu giống nhau nói: “Nói cái gì đó?! Nam nữ thụ thụ bất thân, hiểu chưa?”
Y không rõ, y chỉ biết là vợ chồng phải ngủ cùng nhau, thế là lại hỏi: “Nhưng mà…… nhưng mà các ngươi sau này phải thành thân cho nên phải ngủ cùng nhau……”
” Đã không có, không có thành hôn nữa.” Lý Hách Tể lời nói bên trong thật sự vô cùng thoải mái.
” Thật sự?” Không có thành hôn, cho nên miêu mễ sẽ không lại có áp lực ?
Nhìn bộ dáng nghi hoặc của Tiểu Ngư nhi, Lý Hách Tể lại cam đoan nói:” Đúng vậy, ta chỉ xem Hắc Uyển như là muội muội, sao có thể cùng nàng thành thân?”
“Nhưng mà Uyển tỷ tỷ thích ngươi.” Nhìn trộm Hắc Uyển đang ngủ ở trên giường, Tiểu Ngư nhi nói chuyện càng nhỏ giọng. y cảm thấy được Hắc Uyển giống như nghe được hai người bọn họ nói chuyện.
Nhắc tới vấn đề trầm trọng này, Lý Hách Tể thở dài, cười khổ nói: “Tình cảm phải là hai người cùng tự nguyện, không thể miễn cưỡng đối phương, ngươi hiểu không? Hải nhi.”
” Ân……” Tiểu Ngư nhi tùy ý lên tiếng, lại lắc đầu “Không hiểu……” cho nên, y cũng không thể miễn cưỡng miêu mễ thích mình …nhưng sao như vậy? Miêu mễ ai cũng không thích……

 

” Nghỉ ngơi đi……”
“Ân……”
Đêm khuya, trong lúc Tiểu Ngư nhi mơ ngủ, y giống như cảm giác được có người thay hắn phủ thêm chăn, rồi mới ở trên trán hắn nhẹ nhàng hôn một chút.
Lý Hách Tể hơi thở vẫn lạnh lẽo như thế, nhưng hành động này làm Tiểu Ngư nhi cảm thấy thật ấm áp.
Nếu đây chỉ là miễn cưỡng, thế thì nếu có một ngày, Lý Hách Tể chân chính thích y, thậm chí là thương y…… nhất định sẽ vô cùng hạnh phúc.

One thought on “[MCALTĐ] Chương 17

  1. Pingback: [mục lục] Mèo con, ăm luôn ta đi – Nyna | Đông Cung Hách Hải

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s