[MCALTĐ] Chương 18


.

.

Buổi sáng, Đông Hải vừa tỉnh lại liền phát hiện Hắc Uyển để lại tờ giấy trên giường.

 

Nàng đã nghĩ thông suốt , không muốn mang đến phiền toái cho Lý Hách Tể cùng Đông Hải nên đêm qua đã lặng lẽ rời khỏi Ma giới.

 
Trên cái gối đầu của nàng rõ ràng vẫn còn lưu lại nước mắt, xem ra để quyết định làm việc này Hắc Uyển không biết có bao nhiêu thống khổ.

 
“Uyển tỷ tỷ có thể có việc gì hay không ?”

 
Thấy Đông Hải luôn như thế suy nghĩ cho người khác, Lý Hách Tể ôn nhu vuốt vuốt mái tóc hắn, rồi mới nói:” Sẽ không, ta tối hôm qua đã đem bạch thủy tinh mà nương cho ta trộm đặt ở trên người của Uyển, công lực tăng nhiều, nàng tuyệt đối sẽ không có việc gì!”

 
Gặp Lý Hách Tể vì không muốn cho Hắc Uyển xảy ra việc ngoài ý muốn mà trộm đem thủy tinh phòng thân cấp Hắc Uyển, Đông Hải vội hỏi:” Vậy còn ngươi? Đem thủy tinh cho Uyển tỷ tỷ, có thể hay không……”

 

Không đợi Đông Hải nói xong, Lý Hách Tể trầm ổn vỗ vỗ vai hắn:” Đừng lo lắng ta, nói chuyện của ngươi đi, ngươi có tính toán gì không?”

 
Thủy Lượng là vua của ma giới, mà cha Đông Hải lại là vợ của hắn, thử hỏi hắn làm sao có thể để cho vợ rời đi? Nếu mạnh mẽ đem cha Đông Hải cứu đi thì với cá tính của Thủy Lượng, khẳng định thiên hạ nhất định sẽ đại loạn.

 
” Nếu cha thương hắn, ta đây liền vĩnh viễn ở trong này cùng với cha.” Đông Hải tựa hồ hạ quyết tâm rất lớn, đôi mắt mở to nhìn Lý Hách Tể nói:” Miêu mễ…… ngươi không cần lo lắng cho ta, ta sẽ hảo hảo chiếu cố chính mình, ngươi trở về Bạch Miêu bộ tộc làm bạn với bọn Lệ Húc đi”

 
Lý Hách Tể lắc đầu:” Ta không quay về , cũng không nghĩ là sẽ trở về……” Hắn không nghĩ phải đối mặt với Hắc Uyển, dù biết đây chính là đang trốn tránh, nhưng có đôi khi trốn tránh lại là phương pháp tốt nhất.

 
Đông Hải vẫn còn muốn hỏi, Lý Hách Tể cuối cùng nhịn không được……

 
Lấy nụ hôn khoá miệng hắn…. kỳ thật hôn môi cũng được coi như là một loại ngôn ngữ.

 
Đây không phải lần đầu tiên bọn họ hôn môi, bất quá bầu không khí lần này so với trước đây có vẻ tốt hơn rất nhiều.

 
Đông Hải cứ như vậy lăng lăng trợn to hai mắt nhìn, bởi vì bị Lý Hách Tể hôn môi làm cho hắn ngẩn ngơ.

 
” Sao cứ mở to mắt ra vậy? Nhắm lại một chút được không?” Lý Hách Tể đột nhiên hôn nhẹ vào mắt Đông Hải, khuôn mặt tuấn lãnh ôn nhu chưa từng thấy. Từ sau khi hắn gặp Đông Hải, vẻ mặt ôn nhu xuất hiện ở trên mặt Lý Hách Tể tần suất đã dần dần lên cao.

 
Mà Đông Hải không có nghe nói, thân mình sau khi bị Lý Hách Tể ôm trong lòng khẽ cựa quậy, hé ra miệng lại hỏi cái không để yên:” Nam nữ thụ thụ bất thân, cho nên nam nhân cùng nam nhân có thể thật thân mật a?”

 
” Ha hả……” Lý Hách Tể cười khẽ vuốt vuốt cái mũi của Đông Hải:” Bảo ngươi nhắm mắt lại, hỏi cái gì mà nhiều vậy?”

 
” À……” Đông Hải ngoan ngoãn nhắm mắt lại, sau đó, bốn phiến môi gắt gao hợp lại, không có lưỡi cùng lưỡi giao hòa, không có kịch liệt gắn bó, cứ như thế dán vào nhau như khẽ hôn thôi.

 
” Miêu mễ…… thật thoải mái, có thể hôn lại một lần nữa không?”

 
Mắt thấy Đông Hải chủ động đòi hôn, Lý Hách Tể khẽ cười nói:” Nếu muốn hôn lại một lần nữa…..” Hắn lại nhìn một chút về phía cái bàn mà tối hôm qua hai người nằm ngủ ở đó, chỉ vào chỗ mà Đông Hải đã nằm, nói:” Trước hết đem nước miếng chính mình trên bàn lau sạch sẽ.”

 
” A?…… Ác! Hảo!”

 
Nhìn Đông Hải huơ tay huơ chân lau bàn, Lý Hách Tể bắt đầu ngơ ngẩn.

 

 

Hắn không thể cứ cùng Đông Hải ở mãi trong phòng như vậy.

 
Nhưng chính mình cũng không đủ năng lực mang Đông Hải cùng cha hắn rồi đi, phải làm sao đây?

 
” Đông Hải, Vương gọi ngươi đến.” Lạc Nhạn đột nhiên xuất hiện ở trong phòng Đông Hải, nhưng hắn không thấy Đông Hải, ngược lại nhìn Lý Hách Tể cười nhạo:” Ân? Này không phải là Thiếu chủ của Bạch Miêu bộ tộc sao? Ngươi đến đây là muốn dẫn con cá nhỏ hay lải nhải này đi à?”

 
” Cái gì lải nhải? Ta là Tiểu Ngư a!!”

 
Mà Lý Hách Tể nhìn thấy Lạc Nhạn cũng không chút khẩn trương, ngược lại bởi vì nghe Lạc Nhạn nói Đông Hải hay “lải nhải” mà cười đến thoải mái.

 
Nghe Đông Hải lải nhải…… nguyên lai người của Ma tộc cũng chịu không nỏi cái miệng lợi hại Đông Hải.

 
Liếc Lý Hách Tể đang cười to, Lạc Nhạn nhíu mày rất không vừa ý: ” Ngươi điên rồi a? Không sợ ta nói cho Vương biết ngươi ở chỗ này?”

 
Lạc Nhạn mới nói như thế, cũng còn chưa chờ Lý Hách Tể trả lời, Đông Hải đã bắt đầu xen mồm, chạy chen vào giữa Lý Hách Tể cùng Lạc Nhạn, rồi trực tiếp nhắm ngay cái lổ tai Lạc Nhạn hô to: “Không được!! Lạc ca ca, ngươi không thể thương tổn miêu mễ!!”

 
” Miêu mễ?” Lạc Nhạn đánh giá Lý Hách Tể liếc mắt một cái, cười nói:” Ha hả…… Tiểu Bạch miêu, ngươi tốt nhất đừng quá kiêu ngạo!”

 
” Bất quá chỉ là một loại chim chóc, đừng không coi ai ra gì !” Lý Hách Tể nâng mắt, lập tức cãi lại.

 
“Tử miêu! ngươi……”

 
Mắt thấy Lý Hách Tể cùng Lạc Nhạn bắt đầu khẩu chiến, Đông Hải đứng ở một bên, không biết làm như thế nào cho phải, cho đến khi Thủy Lượng cùng Tàn Tâm nghe tiếng vào phòng……

 
“Thật náo nhiệt.” Thủy Lượng nắm tay Tàn Tâm bước vào, không vội nhìn tới Lý Hách Tể. Mà Đông Hải ngay lúc Thủy Lượng cùng Tàn Tâm đến bên cạnh trong nháy mắt liền sà vào lòng Tàn Tâm.

 
Thủy Lượng cũng không đem Tàn Tâm kéo trở về, mà hướng sắc mặt như trước lãnh khốc nhìn về phía Lý Hách Tể.

 
Đối mặt Thủy Lượng cường đại ma khí, Lý Hách Tể vẫn như cũ ánh mắt luôn nhìn thẳng, không hề sợ hãi.

 

Thời gian trôi thật lâu, trong gian phòng dường như cũng chỉ có hai người Thủy Lượng cùng Lý Hách Tể. Lạc Nhạn còn có một loại cảm giác là cả thế giới chỉ còn có hai người bọn họ.

 
Hai người dùng ánh mắt phân cao thấp ……

 
“Ngươi nghĩ muốn như thế nào?” Không nghĩ Lý Hách Tể bình tĩnh như thế, Thủy Lượng mở miệng trước.

 
Lý Hách Tể nhíu mày, lạnh lùng mà nhẹ nhàng nói:” Ngư nhi cùng cha hắn khoái hoạt là tốt rồi.” Kia ngữ khí hình như là cùng người bình thường nói.

 

“Vậy ngươi có thể yên tâm .” Thủy Lượng tự tin cười, liếc thật nhanh về phía Tàn Tâm cùng Đông Hải, rồi mới nói với Lý Hách Tể: “Họ là thê nhi của ta, theo ta sẽ thực thoải mái.” Thủy Lượng đã thay đổi cách xưng hô của chính mình, không hề dùng bổn vương……trong lòng hắn hiện tại đã muốn đặt địa vị của mình cùng Lý Hách Tể là giống nhau.

 
Nghe vậy, Đông Hải cùng Tàn Tâm đều nhìn thoáng qua, hiển nhiên là đã muốn không sao cả, dù sao chỉ cần đối phương không có việc gì, chỉ cần Lý Hách Tể không có việc gì đó là phúc khí, hơn nữa, ánh mắt Thủy Lượng liếc nhìn Lý Hách Tể bỗng xuất hiện một tia kính nể chưa bao giờ từng có.

 
“Thủy Lượng, ta còn không đáp ứng sẽ làm thê tử của ngươi, bất quá chỉ cần hảo hảo đối đãi Đông Hải, ta sẽ miễn cưỡng chấp nhận ngươi.” Chính là việc làm thê tử đối với nam nhân mà nói vẫn là không được tự nhiên, cho nên Tàn Tâm còn không hoàn toàn thỏa hiệp.

 
” Đã biết.” Nhớ tới ngày đó rộng mở trái tim đối đàm, Thủy Lượng cười đến thật xán lạn, hoàn toàn không có hơi thở khủng bố của vua Ma giới nữa: “Dù sao chúng ta đã muốn càng ngày càng hiểu đối phương, đúng không?”

 
Thủy Lượng nói xong liền vô thanh vô tức đem Đông Hải cùng Tàn Tâm tách ra, rồi mới lại vươn tay mạnh mẽ ôm lấy Tàn Tâm, đối Lý Hách Tể cười nói:” Ngươi nếu phải rời khỏi ta sẽ không ngăn trở, nhưng nếu ngươi muốn ở trong này thì liền thay ta chiếu cố hảo con tiểu bổn ngư này đi…… ách không, là đứa con của ta.”

 
“Tại sao không giết ta?” Nghĩ đến có thể sẽ bị bầm thây vạn đoạn, Lý Hách Tể đột nhiên hỏi vấn đề này .

 
Nghe xong câu hỏi của Lý Hách Tể, Thủy Lượng cười nói:” Ta thật thích ngươi…… Ngươi rất có khí phách.”

 
Nếu nói là thích thì không chính xác lắm, không bằng nói để thưởng thức thì đúng hơn, nhưng mà Thủy Lượng lại quỷ quái đem lời nói vặn vẹo. Đến nỗi ở câu thứ hai, thanh âm Thủy Lượng ép tới cực thấp, cho nên trừ bỏ chính mình ở ngoài không ai nghe thấy.

 
Tất cả mọi người không thể ảnh hưởng, chỉ có Đông Hải thân mình run rẩy một chút, nhanh mồm nhanh miệng hỏi:” Thích cùng yêu còn phân biệt với nhau sao?”

 
Ở đây mỗi người đều một bộ chịu không nổi vấn đề của Đông Hải, mà Thủy Lượng cũng nhịn không được mở miệng đối Lý Hách Tể nói:” Ta thật chịu không nổi lải nhải ngư này, ta hiện tại đem hắn giao cho ngươi ……”

 
Trước khi xuất môn, hắn lại tái bên tai Lý Hách Tể thấp giọng nói: “Ta chờ mong ngày nào đó ngươi sẽ trở thành con …. của ta…..”

 
Chỉ cần Lý Hách Tể và Đông Hải ở cùng một chỗ, kia Đông Hải sẽ không tới quấy rầy hắn cùng Tàn Tâm“ngọt ngào” sinh sống, Thủy Lượng trong lòng vì sự tính toán này mà không ngừng tự đắc.

 
Mà Lý Hách Tể còn chưa kịp “tiêu hoá” cách nói xấu hổ của Thủy Lượng….. đầu óc hoàn toàn trống rỗng, đột nhiên lại có thanh âm xâm nhập trong đầu hắn.

 
” Nói cho ta biết….. thích cùng yêu phân biệt với nhau như thế nào?” Lý Hách Tể mơ hồ nghe được Đông Hải đang bám theo Lạc Nhạn đáng thương hỏi mãi cái vấn đề này……

Advertisements

2 thoughts on “[MCALTĐ] Chương 18

  1. Pingback: [mục lục] Mèo con, ăm luôn ta đi – Nyna | Đông Cung Hách Hải

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s