[KD] Chương 38


.

.

“Hì hì”

Cười khẽ vang lên, tiếp theo lại không có thanh âm. Rồi Lý Hách Tể nghe được người trong ngực nhỏ giọng than thở: “Bảo bảo bảo bảo. . . . . .” Hắn rốt cuộc không thể giả bộ ngủ nữa, mở to mắt. Thân hình mềm mại trong ngực đang dính sát vào người mình, vừa mới tỉnh lại, sau khi xác định chính mình thật sự đã bị ăn, người nào đó vui sướng ngay cả đau cũng quên hết.

Lý Đông Hải đem Lý Hách Tể ôm thật chặt, sau khi tỉnh lại, điều mà y làm trước tiên chính là sờ bụng, không có nổi lên đâu, Lý Đông Hải đô đô miệng, nghĩ đến chuyện vừa phát sinh qua y liền mỉm cười, Hách Tể giống như vừa mới ăn y a. Hướng phía sau cọ cọ, gắt gao ôm lấy Hách Tể, Lý Đông Hải mới cảm thấy trên người đau quá, nhất là nơi mà ngày hôm qua được Hách Tể tặng bảo bảo, đau quá đau quá. Lý Đông Hải nhẫn nhịn không khóc, sợ đánh thức Lý Hách Tể, y làm chuyện xấu, sợ Hách Tể tỉnh lại sẽ tức giận.

“Dụ Đầu.” Lý Hách Tể lên tiếng gọi, lại cảm giác người trong ngực sợ hãi run lên, lúc này hắn liền thay đổi sắc mặt, đêm qua càn rở nhất định đã làm cho Dụ Đầu hoảng hốt. Ngay khi Lý Hách Tể muốn đem Lý Đông Hải lật lại nhìn xem một chút, lại nghe thấy tiếng Lý Đông Hải thét chói tai.

“Không nghe không nghe.” Lý Đông Hải ôm lấy đôi tai, không muốn nghe Lý Hách Tể nói. Chính hành động này đã tác động đến vết thương ở hạ thân, Lý Đông Hải đau đớn đến hai mắt phiếm hồng.

 
“Dụ Đầu, cho Hách Tể nhìn xem.” Lý Hách Tể đem Lý Đông Hải trở thân qua, tách ra hai chân y, lại bị Lý Đông Hải bưng kín miệng.

 
“Không nghe không nghe.” Lý Đông Hải qua lại lắc đầu, cũng kẹp chặt hai chân, “Đừng có bắt lại được không, bảo bảo bảo bảo, Dụ Đầu…của Dụ Đầu!” y nghĩ Lý Hách Tể muốn lấy bảo bảo lại.

 
Lý Hách Tể lập tức sửng sốt, chờ sau khi hắn hiểu được ý của Lý Đông Hải hắn liền kéo tay y xuống, hôn lên lòng bàn tay đổ đầy mồ hôi: “Dụ Đầu, Hách Tể không lấy, Hách Tể chỉ muốn nhìn xem Dụ Đầu có bị thương hay không. Hách Tể sao lại lấy đi bảo bảo chứ, bảo bảo là của Dụ Đầu cùng Hách Tể, Hách Tể muốn Dụ Đầu sinh bảo bảo cho Hách Tể.”

 
“Không giận?” Lý Đông Hải mắt to chớp chớp, y vừa làm chuyện xấu mà.

 
“Không giận, Hách Tể sao lại có thể giận Dụ Đầu chứ.” Thấy Lý Đông Hải thả lỏng cảnh giác, Lý Hách Tể cẩn thận tách ra hai chân Lý Đông Hải, xem xét hậu đình của y.

“Hách Tể Hách Tể. . . . . . Bảo bảo. . . . . .” Ôm bụng, Lý Đông Hải cường điệu, bị Hách Tể đụng tới nơi đó đau quá, bất quá Lý Đông Hải mặc kệ, y chỉ muốn biết chính mình có phải đã có bảo bảo hay không.

 
Đôi mày Lý Hách Tể nhíu thành chữ “xuyên” (川), nơi đó của Lý Đông Hải sưng đỏ, còn có, rõ ràng là bị nứt ra, đêm qua tuy rằng đã rất kìm nén, nhưng bị dược vật khống chế hắn vẫn tránh không khỏi làm bị thương Lý Đông Hải. Nghe Lý Đông Hải vẫn lẩm bẩm đòi “bảo bảo”, Lý Hách Tể vừa đau lòng lại vừa vui mừng.

 
“Dụ Đầu, nói cho Hách Tể biết, có phải rất đau hay không?” Lý Hách Tể nhẹ nhàng xem xét, nhận thấy Lý Đông Hải bắt đầu buộc chặt, hắn vội vàng hỏi.

Lý Đông Hải lại lắc đầu, cười rộ lên, thân thủ muốn ôm: “Bảo bảo, bảo bảo.” y không sợ đau, chỉ cần có bảo bảo của Hách Tể là được.

“Dụ Đầu. . . . . .” nội tâm Lý Hách Tể ấm áp tột đỉnh, ôm chặt Lý Đông Hải, một lần lại một lần hôn y, lấy này là phát tiết đáy lòng tràn ngập hạnh phúc.
. . . . . .
“A a a! ! ! Tiểu Hoàng thúc ! Ngươi sao lại có thể tính sai a! !”

Lưu Ly hung hăng dậm chân thình thịch nhìn Lý Đông Hải trên giường, hối hận đến ruột gan đều muốn thắt lại. Ly Thương càng không ngừng giúp nàng thuận khí, lại điệu bộ nói với nàng không cần lo lắng, cẩn thận đứa nhỏ.

“Lý Hách Tể, nhất định là ngươi đem dược thay đổi!” Lưu Ly trong lòng tức giận không nhẹ, thật muốn đem Lý Hách Tể ra bầm thây vạn đoạn. Đêm qua biết được trong phòng Lý Đông Hải động tĩnh rất lớn, nàng còn muốn ngày hôm sau lại đây nhìn xem thảm trạng của Lý Hách Tể, không nghĩ tới Lý Hách Tể là thần thanh khí sảng, mà Lý Đông Hải lại không thể động đậy nằm ở trên giường, bảo nàng không giận sao được.

“Ha hả. . . . . . Bảo bảo, bảo bảo. . . . . .”

Lý Đông Hải nhìn chất nữ đang giận dỗi mà ngây ngô cười, nắm lấy tay Lý Hách Tể, một bộ dáng hả hê vì đã thực hiện thành công âm mưu.
“Ô ô ô, phiền to rồi phiền to rồi, sao lại chính là Tiểu Hoàng thúc , Tiểu Hoàng thúc sao lại có thể nhớ lầm!” Lưu Ly không tin kêu gào, rồi mới trừng mắt nhìn Lý Hách Tể, “Lý Hách Tể, ngươi nói mau, có phải ngươi đem dược lén thay đổi hay không?!”

“Ly nhi, có thai rồi mà còn lớn giọng như vậy, không sợ động đến thai khí sao?” Bạch Tang Vận đang cùng Lưu Hoài Diệp và Lam Khuyết Dương đi đến. Chuyện trong cung tự nhiên không thể gạt được bọn họ, nhất là khi Lý Hách Tể tìm thái y muốn dược trị thương. Phía sau Bạch Tang Vận là Lý Vận Tranh, Lam Vận Vanh, Lý Tích Tứ cùng Bạch Hãn Triệt, bảo bối trong cung bị người “khi dễ”, ngoại trừ Bạch Tang Vận cùng Bạch Hãn Triệt ra, những người khác đều là vẻ mặt hắc ám.

Lý Hách Tể đứng dậy hành lễ, nhưng tay y bị Lý Đông Hải chặt chẽ nắm lấy. Bạch Tang Vận huy phất tay, tỏ vẻ miễn, không thấy những người khác bất mãn, ngồi xuống bên giường.

“Phụ thân. . . . . .” Lý Đông Hải vươn tay, Bạch Tang Vận vội vàng ôm lấy đứa con.

“Đau không? Dụ Đầu.” Bạch Tang Vận trìu mến sờ sờ mặt đứa con có chút tái nhợt, trong lòng cũng vạn phần vui sướng, con hắn tuy rằng mãi mãi không lớn, nhưng nó thật sự “yêu” Hách Tể, yêu đến muốn sinh đứa con cho Hách Tể.

“Không đau không đau.” Lý Đông Hải mặt mày hoan hỉ lắc đầu, rồi mới đem tay phụ thân phóng tới trên bụng chính mình, “Bảo bảo bảo bảo.”

“Tiểu Hoàng thúc !”

Không đợi những người khác phản ứng, Lưu Ly một bước từ thật xa vọt tới bên giường, làm Ly Thương sợ hãi. Nàng chẳng còn nhớ chuyện chính mình đang có thai, nàng chỉ muốn biết chuyện nghiêm trọng nhất có phải đã xảy ra hay không.
“Tiểu Hoàng thúc , dược trong cái chai màu lam ngươi cho ai ăn?!” Lưu Ly khẩn trương vạn phần hỏi. Những người khác hai mặt nhìn nhau, chuyện “sinh tử dược” bọn họ cũng không rõ ràng.

“Bảo bảo?” Lý Đông Hải cười đem Lưu Ly đang lơ lửng đánh một cái rớt luôn xuống vực sâu, “Chính mình, chính mình.” Lý Đông Hải chỉ chỉ chính mình, đắc ý nói, “Bảo bảo bảo bảo.”

“Tiểu Hoàng thúc . . . . . . !” Lưu Ly khóc không ra nước mắt che mặt lại, nàng không muốn sống nữa.
“Ly nhi?” Bạch Tang Vận đem Lưu Ly kéo đến bên người, hỏi.

“Hoàng gia gia. . . . . . Tiểu Hoàng thúc . . . . . . Tiểu Hoàng thúc hắn ăn ‘ sinh tử dược ’.” Lưu Ly mới vừa nói ra khỏi miệng, phòng trong liền truyền đến tiếng mọi người gầm lên.”Cái gì? !”
“Lưu Ly, ngươi nói rõ ràng!”

“Ly nhi, rốt cuộc sự việc là như thế nào?!”

“Ngươi từ nơi nào có ‘ sinh tử dược ’?!”

“Mau, nhanh đi tìm Ly Nghiêu, tìm Nhị thúc, lập tức giải dược tính cho tiểu Dụ Đầu!”

Trong lúc nhất thời, trong phòng nổ tung náo loạn. Mặc kệ là tự mình trải qua nỗi khổ sinh sản, hay là từng chứng kiến quá trình người yêu sinh sản, các sắc mặt đều trắng bệch, lòng như lửa đốt. Mà tên đầu sỏ gây nên mọi chuyện – Lý Đông Hải, lại tránh ở trong ngực Lý Hách Tể, buồn cười nhìn phụ hoàng, phụ vương cùng các ca ca, không hiểu bọn họ vì sao đột nhiên lo lắng như vậy, y có bảo bảo nha, cùng Ly nhi, Triệt ca ca còn có Tam ca giống nhau, có bảo bảo rồi đó.

“Ô ô. . . . . . Tiểu Hoàng thúc luôn muốn có bảo bảo, Ly nhi thấy Tiểu Hoàng thúc ăn không vô, ngủ không ngon nên đã nghĩ giúp Tiểu Hoàng thúc . Ly nhi là muốn Lý Hách Tể phải hoài bảo bảo, nào biết đâu rằng Tiểu Hoàng thúc lại nhớ lầm. Ô ô ô. . . . . . Tiểu Hoàng thúc nói thành thân ngày đó mới có thể cho Lý Hách Tể ăn, ta nghĩ trước khi thành thân còn tới hơn một tháng, có thể làm cho Tiểu Hoàng thúc nhớ kỹ, kết quả Tiểu Hoàng thúc lại khẩn trương như thế, Ly nhi sao có thể làm cho Tiểu Hoàng thúc sinh bảo bảo chứ.”

Lưu Ly vừa khóc vừa nói, nàng thật không sao hiểu được, Tiểu Hoàng thúc sao lại có thể nhớ lầm, chính mình đem sinh tử dược ăn đi.

“Ly nhi, không khóc không khóc.” Lý Đông Hải thấy Lưu Ly khóc, ở trên giường kêu lên. Còn không rõ ràng chính mình làm ra chuyện đáng sợ. Lý Hách Tể không cãi lại, nghe Lưu Ly nói như thế, y căn bản không lo lắng có thể bị đánh hay không. Y gắt gao ôm lấy Lý Đông Hải, trong đầu chỉ có một ý niệm: Lý Đông Hải có lẽ thật sự đã có đứa con của y. Loại suy đoán đầy khẳng định này, làm cho Lý Hách Tể rơi vào trạng thái si ngốc.

“Được rồi, các ngươi đừng nóng vội, cũng đừng trách Ly nhi, sao không nghe xem ý của Dụ Đầu thế nào?” Bạch Tang Vận trấn an Lưu Ly, dùng ánh mắt ngăn lại những người khác trách cứ, nhìn về phía đứa con.

 
“Dụ Đầu, nói cho phụ thân biết, Ly nhi tối hôm qua cùng con nói cái gì?” Kéo qua tay đứa con hơi chút lạnh lẽo, Bạch Tang Vận hỏi.

Lý Đông Hải trát trát nhãn tình, trầm tư, rồi mới nói: “Ngô. . . . . . Ăn, bảo bảo.” Tiếp theo hướng dưới giường nhìn lại, Bạch Tang Vận thấy thế, liền nhìn qua, khi hắn nhìn thấy dưới giường có sách, không cần nghĩ ngợi đem ra, nháy mắt, không khí trong phòng liền nóng lên.

Bạch Tang Vận ngẩn người, đem đông cung thư nhét lại dưới giường, khụ hai tiếng, hỏi: “Dụ Đầu, nói cho phụ thân biết, ngươi muốn bảo bảo của Hách Tể?”
Lý Đông Hải lập tức dùng sức gật đầu, ôm chặt tay Lý Hách Tể: “Bảo bảo bảo bảo, Dụ Đầu.” Sờ sờ bụng chính mình lần nữa.

“Tiểu Hoàng thúc , tối hôm qua ta không phải nói dược trong cái chai màu lam kia là cho Lý Hách Tể ăn sao?” Lưu Ly sợ bị người hỏi đông cung thư dưới giường Lý Đông Hải là từ đâu có, lập tức dời đi lực chú ý của mọi người.
Lý Đông Hải vừa nghe, đầu tiên là nhíu mi, rồi mới dẩu miệng, tiếp theo lắc đầu: “Không ăn, không ăn Hách Tể Hách Tể. Bảo bảo, Dụ Đầu, Dụ Đầu.” Dùng sức gật đầu, Lý Đông Hải lại lắc đầu, “Hách Tể không bảo bảo, Dụ Đầu bảo bảo.”

Bạch Tang Vận ôn nhu nở nụ cười, sờ sờ đầu đứa con, hỏi: “Dụ Đầu muốn tự mình sinh bảo bảo cho Hách Tể?” Con hắn trưởng thành.

“Ân.” Lý Đông Hải nhếch miệng cười rộ lên, hai má mập mập hồng hồng, “Dụ Đầu, Dụ Đầu. Hách Tể Hách Tể ăn. Bảo bảo bảo bảo.” Lý Đông Hải nằm úp sấp bên giường, tìm ra một quyển đông cung đồ mới vừa bị phụ thân quăng đến dưới giường, lại làm cho không khí phòng trong sốt cao. Lý Hách Tể còn trầm tẩm trong vui sướng khi nghĩ sắp có một nho nhỏ Dụ Đầu, hoàn toàn không cảm nhận được biến hóa chung quanh.

 
Lý Đông Hải mang tinh thần học tập mở ra đông cung đồ, chỉ hai người cao thấp bên trong, bắt đầu thuyết minh: “Hách Tể Hách Tể.” Chỉ chỉ cái người tiến công ở mặt trên. “Dụ Đầu.” Lại chỉ chỉ cái người thừa nhận ở phía dưới.

Rồi mới bay qua một tờ, lần này vẫn như cũ là hai người cao thấp, bất quá cái người thừa nhận lại ở mặt trên. Lý Đông Hải chỉ chỉ người mặt trên: “Dụ Đầu.” Tiếp theo là cái người phía dưới, “Hách Tể Hách Tể.” Lại lật qua một tờ.

“Dụ Đầu, phụ thân đã biết.” Bạch Tang Vận đem quyển sách trên tay đứa con lấy lại, bất động thanh sắc giấu phía sau chăn.
 

Lý Đông Hải nhìn phía sau phụ thân, y còn chưa có nói xong đâu. Thấy phụ thân không để cho y giảng nữa, tay trái y mới giương lên: “Ly nhi dạy, lam, Hách Tể; hồng, Hách Tể; thanh, Dụ Đầu.” Nói xong, y lại mạnh mẽ lắc lắc tay, “Không muốn không muốn. Hách Tể ăn Dụ Đầu, Dụ Đầu bảo bảo. Lam, Dụ Đầu; hồng Dụ Đầu; thanh, Hách Tể.” Vỗ vỗ bụng, Lý Đông Hải kéo qua tay Lý Hách Tể, “Hách Tể không bảo bảo, Dụ Đầu bảo bảo, Dụ Đầu muốn. Không ăn, không ăn Hách Tể.”

“A. . . . . .” Lưu Ly ôm lấy đầu cúi gập thân mình, Tiểu Hoàng thúc không phải nhớ lầm, Tiểu Hoàng thúc là cố ý! Nàng không cam lòng, không cam lòng. . . . . . Lưu Ly thật muốn chết quách đi cho rồi.

“Ha hả, ” Bạch Tang Vận vui mừng cười rộ lên, đem tay đứa con đặt ở trên đầu kéo xuống dưới, vỗ nhẹ, “Dụ Đầu, muốn bảo bảo rất vất vả. Dụ Đầu sẽ ngủ không tốt, ăn không ngon, không thể chạy, không thể nhảy, không thể giấu giấu, không thể kỵ ‘Trùng Trùng ’, còn phải uống đắng, còn có thể đau, rất đau rất đau, Dụ Đầu không sợ sao?”

Lý Đông Hải trừng lớn hai mắt nhìn phụ thân, xoa xao bụng, suy nghĩ trong chốc lát, hắn phi thường dùng sức điểm đầu ba cái, lớn tiếng nói: “Không sợ không sợ, Dụ Đầu ngoan. Bảo bảo bảo bảo.” Đối với chuyện sinh bảo bảo cho Hách Tể, Lý Đông Hải dị thường kiên trì, cũng phá lệ dũng cảm. Lý Đông Hải không hiểu chuyện huyết mạch là gì, hắn chỉ thầm nghĩ giống như Lưu Ly, Tam ca còn có Triệt ca ca, sinh bảo bảo, sinh một bảo bảo mà Hách Tể đưa cho y.

“Dụ Đầu của chúng ta trưởng thành rồi.” Bạch Tang Vận nhìn về phía mọi người ở phòng trong bị sự kiên trì của Lý Đông Hải làm cho rung động, hốc mắt ướt át nói, “Ta trước kia cứ luôn nghĩ Dụ Đầu cái gì cũng đều không hiểu, như vậy chúng ta đều sai lầm rồi. Dụ Đầu của chúng ta biết tình biết yêu, hiểu được sinh bảo bảo cho người mình âu yếm. Cho nên a, chúng ta không thể cứ mãi xem Dụ Đầu như đứa trẻ không lớn nữa, Dụ Đầu thật sự trưởng thành, trưởng thành rồi.”

“Phụ thân. . . . . .” Lý Đông Hải nghe phụ thân nói y trưởng thành, phi thường cao hứng.

“Ly nhi có thai, ta sắp làm thái hoàng gia gia, đây là nhất hỉ; Ly nhi là công chúa duy nhất của hoàng gia, hiện giờ nàng phải lập gia đình, đây là nhị hỉ; tiểu Dụ Đầu của chúng ta có lẽ cũng sẽ có thai, làm cho ta lúc còn sinh thời có thể ẵm tiểu tiểu Dụ Đầu, đây là tam hỉ; tiểu Dụ Đầu đem hỷ phục đỏ thẫm mặc vào, trở thành nam hài đầu tiên trong cung xuất giá, đây là tứ hỉ; đại gia tộc chúng ta hiện giờ lại vừa có thêm thành viên mới là Lý Hách Tể, đây là ngũ hỉ. Điều này có thể nói là ngũ hỉ lâm môn.” Lau lệ nơi khoé mắt, Bạch Tang Vận trong lòng tự trách cùng lo lắng nhiều năm qua tại một khắc này buông xuống, hắn đứng lên đi đến trước mặt hai nam nhân tối trọng yếu của hắn, nắm lấy tay bọn họ, nhìn về phía đứa con cả, “Vận Tranh, tiệc cưới của Ly nhi cùng Dụ Đầu nhất định phải được làm vô cùng – náo nhiệt. Đem Thao nhi, Nhị thúc cùng hoàng thúc ngươi đều kêu trở về.”

“Vâng, cha.” Lưu Vận Tranh lúc này cũng là kích động vạn phần, đệ đệ của hắn bị người kia nói thành “si nhân”, so với Hách Tể và đại đa số mọi người si tình, lại yêu càng sâu nặng, vậy thì đệ đệ hắn làm sao si, làm sao ngốc.

“Còn có. . . . . .” Bạch Tang Vận chôn đầu sâu vào trong ngực Lưu Hoài Diệp cùng Lam Khuyết Dương, nghẹn ngào, “Cha. . . . . . Cũng muốn vào ngày đó mặc hỷ phục.”

“Tang Vận. . . . . .”

“Cha. . . . . .”

“Hãn Triệt, chúng ta cùng nhau mặc luôn đi.” Trong mắt Lý Tích Tứ cũng nổi lên nước mắt. Bạch Hãn Triệt hai mắt phiếm hồng mỉm cười, gật đầu.

 
Lý Đông Hải không hiểu phụ thân cùng các ca ca tại sao lại khóc, y bất an túm túm lấy Lý Hách Tể, lại phát hiện Hách Tể cũng khóc. Lý Đông Hải vừa định hỏi là xảy ra chuyện gì, lại bị Hách Tể gắt gao ôm lấy.

“Dụ Đầu, sinh bảo bảo cho Hách Tể?” Lý Hách Tể sờ sờ bụng Lý Đông Hải, đứa con của hắn có thể đã ở trong này, không, nhất định là có.

Lý Đông Hải nở nụ cười, ôm lấy Lý Hách Tể: “Bảo bảo, bảo bảo, Dụ Đầu, Hách Tể.” y sẽ sinh bảo bảo cho Hách Tể.

“Dụ Đầu. . . . . .” Trong đầu Lý Hách Tể hiện lên hình ảnh hai người bên nhau, Lý Đông Hải chính là hạnh phúc cùng khoái hoạt của hắn.

Chớ nói Dụ Đầu ngốc, chớ nói Dụ Đầu khờ, tâm như đứa trẻ sơ sinh, là bảo vật độc nhất vô nhị trong Hách Tể.

 

One thought on “[KD] Chương 38

  1. Pingback: [HyukHae ver] Kiếp duyên – Nyna | Đông Cung Hách Hải

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s